Mọi thư từ liên lạc, xin gửi về PSTTVNUSA@YAHOO.COM. Copyright © 2002 WWW.PSTTVNUSA.NET. All rights reserved.
 

NỘI DUNG HÀNG THÁNG (09-2007)

MỪNG KÍNH MẦU NHIỆM THÁNH GIÁ
Trong Số Này:
TÂM SỰ HẰNG THÁNG
 

Suy Tôn Thánh Giá Chúa

HỌC HỎI LỜI CHÚA
 

Thiên Chúa Phân Phối Các Chỗ Ngồi

LINH ĐẠO PHAN SINH
  Sống Linh Đạo Phan Sinh Tại Thế
GIÁO LƯ TÓM LƯỢC
  Bài 45: Lễ Vượt Qua
LỜI KINH MỖI THÁNG
  Thập Giá Chúa Kitô
THIÊU NHI PHAN SINH
  Một Chút Tình Thương Cho Người
HÔN NHÂN GIA Đ̀NH
  Bài 11: Gia Đ́nh
NỮ GIỚI PHAN SINH
  Viết Cho Em
NHỮNG BÀI ĐỌC THÊM
   
CẦU NGUYỆN CHO NHAU
   
THÔNG BÁO TIN TỨC
   

 
 

Suy Tôn Thánh Giá Chúa

Khi nói đến Thánh Giá, chúng ta nhớ ngay đến Mầu Nhiệm Cứu Độ. Khi suy tôn Thánh Giá là chúng ta kính nhớ những hình ảnh khi Chúa bị bắt bớ, vu khống, sỉ nhục, đòn roi, tra tấn. Là kính nhớ tấm thân gầy đầy thương tích, oằn lưng vác thánh giá với những bước lê lết lên đồi Canvê. Là kính nhớ những vòng gai, đinh sắt, lưỡi đòng, giấm chua, mật đắng, nước mắt, máu, mồ hôi của Chúa đã đổ xuống theo mỗi bước chân, theo giòng thời gian, đã chan hoà thấm sâu vào lòng đời, để tẩy xoá tội đời, chảy tràn vào tâm hồn con người cho tâm hồn con người được tinh sạch, được cứu rỗi.

Khi nói đến Thánh Giá, là chúng ta kính nhớ tấm thân tàn tạ, dị dạng của Chúa Cứu Thế bị những trận đòn roi tra tấn dã man khi của bọn người ác tâm. Là kính nhớ năm dấu thánh trên thân xác cực thánh của Chúa Chí Nhân. Kính nhớ lời van xin tha thiết của vị Vua Tình Yêu đã xin Cha tha thứ cho những kẻ đã đóng đinh mình. Kính nhớ Đấng Toàn Năng đã chấp nhận cái chết nhục nhã nhất, đau thương nhất, đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loại. Kính nhớ dòng máu và nước chảy ra từ cạnh sườn của Người, Kính nhớ thánh giá đẫm máu, đứng chơ vơ giữa trời, trên đồi hoang lặng lẽ khi hoàng hôn nghiêng bóng. Đồng thời kính nhớ sự phục sinh vinh quang của Thiên Chúa nữa.

Với cái nhìn chung của tất cả mọi người, Thánh Giá là biểu tượng của Kitô Giáo. Còn với những Kitô hữu, Thánh Giá là hiện thân của Chúa Giêsu, vì Thánh Giá và Chúa Giêsu là một. Mỗi lần chúng ta nhìn thấy Thánh Giá là đã nhìn thấy Chúa Giêsu. Mỗi lần nhìn thấy Thánh Giá, chúng ta nhớ đến cuộc khổ hình và phục sinh vinh quang của Chúa. Mỗi lần nhìn thấy Thánh Giá chúng ta nhớ đến tình yêu cao cả mà Chúa đã ban cho cả nhân loại, bởi Thánh Giá chính là dấu chứng của tình yêu Thiên Chúa.

Dù vậy, Thánh Giá vẫn có nhiều loại, nhiều vị trí, nhiều vai trò khác nhau. Thánh Giá trên nóc nhà thờ là dấu chỉ cho chúng ta biết đó là Nhà Chúa. Thánh Giá trên bàn thờ là Thánh giá để cho chúng ta kính nhớ, tôn thờ, suy niệm về tình yêu của Chúa. Thánh giá nơi nghĩa trang, nơi Đất Thánh nhắc nhở chúng ta phải xác tín một cách mạnh mẽ rằng Chúa Giêsu đã phục sinh và chúng ta sẽ cùng phục sinh với Người. Thánh Giá xinh xắn bằng kim loại đắt tiền dùng làm vật trang trí, nằm trên những vùng cổ hở hang, tòn ten trên đôi tai, thánh giá đen sạm bằng mực xâm trên thân thể con người, thánh giá sặc sỡ trên những chiếc áo theo thời, thì đó chỉ là những thánh giá ngẫu tượng. Thánh giá chúng ta gặp và vui lòng đón nhận hằng ngày trong cuộc sống thì tôi gọi đó là Thánh giá vinh quang.

Chúa Giêsu vì yêu thương con người nên đã đến với con người, và Ngài đã chọn cho mình một con đường để đến thật đẹp, đó là đường Thánh Giá. Ngài đã bắt đầu con đường thánh giá ấy nơi hang đá Bêlem và kết thúc nơi đồi Canvê. Ngài chọn con đường thánh giá để chúng ta được hạnh phúc. Ngài chọn cái chết để chúng ta được sống. Ngài chấp nhận hết mọi khổ hình để chúng ta được vinh quang. Được làm con Chúa là một diễm phúc lạ lùng, và việc Ngài cứu rỗi càng lạ lùng hơn.

Ngày 14/9 Giáo Hội nhắc nhớ chúng ta hãy Suy Tôn Thánh Giá Chúa, suy tôn tình yêu của Chúa. Nhưng; chúng ta suy tôn tình yêu Chúa với tâm tình như thế nào? Trong cuộc sống, khi chúng ta gặp gian nan đau khổ, chúng ta hãy nhìn lên Thánh giá, kính dâng nỗi đau của mình cho Chúa để cảm thông chia sẻ và hiệp thông nỗi đau với Chúa. Hãy đón nhận thánh giá, và cùng vác thánh giá lên núi Canvê với Chúa, chịu đựng, tha thứ cho nhau.

Chúa đã tự nguyện gánh chịu những tội lỗi, những xấu xa, ghê tởm, nhục hình, đau thương nhất của con người, trong khi những người chồng suốt ngày ngồi bên ly rượu, những người vợ mê mải nơi sòng bạc, những người con chối từ cha mẹ, bỏ mái ấm ra đi… hòa lẫn với những người anh oằn lưng trên chiếc xích lô giữa trưa hè, những người chị với đôi vai nặng trĩu khi chiều buông, những em bé rong ruổi rao bán từng chiếc bánh. Những người mẹ lặng buồn bên cạnh người thân đang rên siết vì bệnh tật.

Để chia sẻ một chút đau thương mà Chúa đã chịu vì chúng ta, chúng ta hãy đón nhận những khuyết điểm của nhau để tha thứ, yêu thương nhau.

Lạy Chúa, ngày hôm nay giáo hội nhắc nhở chúng con suy tôn Thánh Giá Chúa và kính nhớ Mẹ Sầu Bi. Chúng con xin sấp mình thờ lạy, và suy tôn Thánh Giá Chúa vì nhờ Thánh Giá mà chúng con được sống.

Xin Chúa giúp sức để chúng con vui lòng vác Thánh Giá hằng ngày theo Chúa trên con đường thập giá trải đầy hoa yêu thương tuyệt đẹp thắm nở, tỏa hương khắp muôn phương tồn tại hơn hai ngàn năm nay.

Xin vì sự hiệp thông một đời của Mẹ Maria rất thánh, giúp chúng con biết đón nhận mọi đau thương khốn khó ở trần gian này như là những hồng ân khi được chia sẻ những đau thương của Chúa và Mẹ như Lời đã phán: "ai không vác thập giá mình đi theo Ta, thì không thể là môn đệ Ta." (Lc 15,27); Amen.

 BBT

Trở về mục lục >>

 

Thiên Chúa Phân Phối Các Chỗ Ngồi

(Luca 14,1.7-14 – CN XXII TN - C )

14:1 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa: họ cố dò xét Người. 14:7 Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ dụ ngôn này: 14:8 "Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, 14:9 và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: "Xin ông nhường chỗ cho vị này". Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối. 14:10 Trái lại, khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: "Xin mời ông bạn lên trên cho". Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn". 14:11phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên". 14:12 Rồi Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Người rằng: "Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. 14:13 Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. 14:14 Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại".

1.- Ngữ Cảnh

Sau khi đã than vãn trên Giêrusalem, Đức Giêsu trong TM Lc lại di chuyển; nhưng trong thực tế, mãi đến 14,25, ta mới thấy là Người lại đang ở trên đường. Còn bây giờ, ta thấy Người đi vào nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để chia sẻ với ông một bữa tiệc nhân một ngày sabát. Người đã lợi dụng hoàn cảnh để ban những lời khuyên khôn ngoan về cách ứng xử trong các bữa tiệc do Người đang nhận xét về các thực khách.

2.- Bố Cục

Bản văn có thể chia thành hai phần với một câu mở đầu:

* Mở: Hoàn cảnh (14,1);

1) Dụ ngôn về các chỗ ngồi (14,7-11);

2) Nguyên tắc cư xử đúng đắn (14,12-14).

3.- Vài Điểm Chú Giải

- ăn cưới (8): Từ ngữ gamos, đặc biệt ở số phức, có thể hiểu theo nghĩa tổng quát là "một bữa tiệc".

- Xin mời ông bạn lên trên cho (10): Lời này khiến chúng ta nhớ đến Cn 25,6-7, nhưng ở đây được áp dụng vào bối cảnh một bữa tiệc. Xem thêm Hc 3,17-20.

- phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên (11): Câu này là chìa khóa của dụ ngôn về các chỗ ngồi. Thái bị động diễn tả hành động của Thiên Chúa: "phàm ai tôn mình lên sẽ bị Thiên Chúa hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được Thiên Chúa tôn lên". Các động từ ở thì tương lai có ý nói rằng sự việc sẽ xảy ra vào ngày phán xét chung.

- đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con (12): Không được hiểu câu này theo nghĩa chữ chặt. Bài học là không được bác ái đối với người thân cận theo những động lực trần tục, vì lợi lộc cá nhân. Câu nói của Đức Giêsu trong ngôn ngữ sê-mít có thể dịch là: "Đừng chỉ mời bạn bè…"

- vì ông sẽ được đáp lễ (14): Thái độ bị động diễn tả hành động của Thiên Chúa: "vì ông sẽ được Thiên Chúa đáp lễ”.

4.- Ý Nghĩa Của Bản Văn

* Dụ ngôn về các chỗ ngồi (7-11)

Một trong những bận tâm chính của con người là đạt được vinh quang và danh tiếng, là xác định địa vị, đạt được các vị trí. Mỗi người cứ muốn ở cao hơn người khác, xa hơn người khác. Những người đồng bàn với Đức Giêsu hôm ấy đã tỏ lộ khuynh hướng này ra qua việc muốn có những chỗ nhất. Chỗ nhất là chỗ đầu bàn hoặc ở giữa bàn.

Sau đó, dường như Đức Giêsu lại ban một qui luật ứng xử khôn khéo, đó là: khi đi dự tiệc cứ chọn chỗ thấp, không phải do khiêm tốn, nhưng do tính toán, và cứ để cho chủ nhà bố trí chỗ cho khách mời. Như thế, ta sẽ khỏi xấu hổ khi bị chủ nhà mời ngồi lùi xuống mà nhường chỗ cho người đáng trọng hơn, hoặc sẽ được nở mặt nở mày khi được chủ nhà mời ngồi lên trên. Thật ra, Đức Giêsu không có mục đích nhắc lại một qui luật ứng xử khôn khéo. Người đã nói theo kiểu dụ ngôn nhằm cho chúng ta hiểu rằng cứ lo tìm chỗ và tìm danh dự thì thất bại thôi; tốt nhất cứ để cho chủ nhà bố trí chỗ ngồi. Điều này đúng với loài người, theo những quy luật họ đang theo. Nhưng Đức Giêsu nói thế để đưa chúng ta đến khẳng định: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị Thiên Chúa hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được Thiên Chúa tôn lên". Chúng ta không thể không nghĩ tới dụ ngôn người Pharisêu và người thu thuế, với câu kết tương tự (Lc 18,14). Khi các môn đệ cãi nhau về chỗ nhất, Đức Giêsu đã dạy họ về việc phục vụ (22,24-27).

Khao khát danh dự và uy thế, ra sức đánh bóng hào quang của mình đều không có giá trị gì trước nhan Thiên Chúa. Chúng ta không được bận tâm về cái tôi của mình, vì đó là một thứ ích kỷ.

* Nguyên tắc cư xử đúng đắn (12-14)

Sau đó, Đức Giêsu lại lưu ý chủ nhà, mà cũng là các thực khách, về một thực tại khác. Người ta có thói quen chỉ thiết lập những quan hệ với những người ngang tầm với mình. Những người bị loại trừ thường là những người bần cùng khốn khổ. Xu hướng loại trừ này cũng là một thứ tìm kiếm cái tôi, bao bọc cái tôi. Đức Giêsu dạy phải mở rộng vòng tròn đến cả những người bị loại trừ. Ở đây chúng ta thấy Đức Giêsu phác ra hai khối bốn nhóm rõ ràng: "bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có" và "nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù". Theo các tiêu chuẩn loài người, quan hệ với nhóm sau chẳng đưa lại gì cả, cũng chẳng tăng thêm uy tín xã hội của mình. Nhưng chính họ lại là những người phải được mời, chính họ là những người ta phải hiệp thông với, chính họ là những người phải được nhìn nhận là có giá trị và phẩm giá ngang hàng với chúng ta. Đức Giêsu không ngăn cản việc ăn tiệc với bà con thân hữu, nhưng Người phản đối chủ trương loại trừ và hành vi loại trừ những người thất thế. Khi nói "sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại", Đức Giêsu không hề muốn người ta bỏ kiểu tính toán trần thế, để liếc đến những lợi lộc trên trời; thật ra Người đề nghị chúng ta khi cư xử, thì nghĩ đến giai đoạn kết thúc, lúc mọi người sống lại, khi không còn các nhóm bị loại trừ nữa. Khi đó, những người nghèo và những người đau khổ vì thiếu thốn sẽ hoàn toàn bình đẳng với những người khác. Nếu bây giờ trên trần gian, chúng ta coi họ như những người kém giá trị và không muốn hiệp thông với họ, chúng ta đã tự loại mình khỏi sự hiệp thông được thể hiện khi người chết sống lại.

+ Kết Luận

Cả hai phần của bài Tin Mừng đều có câu kết nói đến cách nhìn của Thiên Chúa (c. 11 và c. 14). Như thế, chúng ta được nhắc nhớ là mình đang sống dưới cái nhìn của Thiên Chúa. Ngài không phân biệt đối xử, nên Ngài cũng chờ đợi con cái Ngài không phân biệt đối xử trong quan hệ với nhau. Là con cái của một Cha chung, mỗi người phải sống với người khác, bất kể giàu ngèo, sang hèn, với trọn tình bác ái, được diễn tả cụ thể qua việc phục vụ lẫn nhau.

5.- Gợi Ý Suy Niệm

1. Những gì xuất hiện trong bài tường thuật (người ta chọn chỗ nhất) đã có những thiên hình vạn trạng tại mỗi mức sống của cuộc sống chung giữa con người với nhau và trong mỗi tầng lớp xã hội. Mỗi người nhắm lên cao và muốn cỡi lên đầu lên cổ kẻ khác. Thật khó mà nhìn nhận rằng người thân cận cũng có những quyền và giá trị như chúng ta. Chúng ta lại muốn rằng họ phải thấp kém hơn chúng ta. Dường như chúng ta chỉ chắc chắn về giá trị và tầm quan trọng của mình khi chúng ta có thể từ trên cao nhìn xuống người khác và có thể lượng định họ như là kém giá trị hơn chúng ta. Có một căn hộ lớn, có một xe hơi đẹp, có một địa vị khả quan, một người bạn đời đảm đang, những đứa con thông minh… tất cả những điều này đều tốt. Nhưng dường như tất cả những thứ này chỉ có giá trị khi người ta có thể đối chiếu với người khác, khi người ta có thể cảm thấy và còn chứng minh được là mình hơn người khác! Người ta đua tranh tìm uy thế ngay cả trong lễ an táng và nơi nghĩa trang!

2. Khao khát danh vọng, chức tước, uy quyền là chuyện không đáng kể đối với Thiên Chúa. Chúng ta không được dành sức lực và thì giờ cho việc ấy. Tất cả những việc ấy đều là bận tâm lo cho cái tôi của mình, là một dạng ích kỷ. Chúng ta phải để cho Thiên Chúa phân phối các chỗ ngồi. Giá trị và tầm quan trọng của chúng ta hoàn toàn tùy thuộc Thiên Chúa, chứ không tùy thuộc tham vọng cua chúng ta. Đức Maria đã hiểu như thế khi hát: "Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường" (Lc 1,52).

3. Dựa vào những giáo huấn của Đức Giêsu tại những chỗ khác (18,9-14; 22,24-27), ta thấy rằng việc phục vụ và quan tâm đến thiện ích của người khác phải chiếm chỗ của tham vọng và bận tâm đến tầm quan trọng của chính mình. Tất cả năng lực được vận dụng vào việc duy trì và gia tăng hào quang của mình phải nhường chỗ cho việc phục vụ người khác, trước nhan Thiên Chúa.

4. Một nhóm nào đó được nhìn nhận là các thành viên có phẩm giá ngang nhau. Như thế, họ có thể hiệp thông và trao đổi với nhau. Điều này được diễn tả ra qua những lần mời nhau ăn tiệc. Cái vòng tròn các thân hữu được giới hạn, tức là có việc loại trừ. Tuy nhiên, Đức Giêsu dạy một điều khôn ngoan: Sau này, khi sống lại, ra trước mặt Thiên Chúa, mọi người sẽ ngang nhau. Do đó, nếu giờ đây, chúng ta loại trừ kẻ khác, thì chúng ta đang đặt mình vào nguy cơ không thể chung sống với họ trong ngày kẻ chết sống lại.

5. Hôm nay, chúng ta được mời nhìn lại: Chúng ta đang thuộc về những nhóm khép kín nào? Ai ở trong môi trường chúng ta đang bị đẩy ra bên lề hoặc đang bị thất thế? Chúng ta có thể làm gì để đưa tới sự nhìn nhận thực thụ giá trị bình đẳng của mọi người?

 Lm. F.X. Vũ Phan Long, ofm

 

Trở về mục lục >>

 

Sống Linh Đạo Phan Sinh Tại Thế

3.- Điều 23tt

Thường Huấn:

Tổng Hiến Chương Dòng Phan Sinh Tại Thế viết về việc thường huấn ở điều 44.1 như sau: "Đã được bắt đầu từ những giai đoạn trước, việc huấn luyện anh chị em sẽ còn thực hiện cách thường xuyên và liên tục. Việc huấn luyện này được xem như một phương thế giúp mỗi người và mọi người hoán cải và chu toàn sứ mạng của mình trong Hội Thánh và trong xã hội"

Đến đây ý nghĩa đích thực của hai từ Huấn Luyện mới thật sự lộ diện: Việc huấn luyện thường xuyên nói lên rằng là con người, chúng ta mỏng dòn yếu đuối, luôn tìm làm cái dễ tránh cái khó. Thế mà những việc hy sinh từ bỏ phục vụ, lại là những việc rất khó đối với con người, nói chi đến việc vươn lên trên thực tại mà tiến về Chân Thiện Mỹ! Vì thế, mỗi người chúng ta ai cũng phải thường xuyên luyện tập để những gì đạt được trong thời kỳ “chuyên tập" không bị mai một, mờ phai mà con phải triển nở tốt tươi hơn.

Là một người phụ trách huấn luyện, chúng tôi luôn ray rứt khi có một anh chị em nào đó quá yếu mềm đánh rơi mất “hình ảnh Kitô" mà mình tập được trong thời kỳ huấn luyện khởi đầu, để sau đó lại trở về với những tính xấu cố hữu, mà có khi còn nguy kịch hơn. Vì thế, chúng tôi có thể khẳng định rằng thường huấn còn khó hơn và phức tạp hơn là huấn luyện các thời kỳ trước khấn.

Cũng vì tính cách phức tạp ấy, nên việc thường huấn không thể chỉ giao trách nhiệm cho anh/chị Phụ Trách Huấn Luyện được, mà phải là trách nhiệm chung của Hội Đồng, mà anh/chị Phục Vụ phải gánh vác phân công thực hiện.

Vậy thì đâu là tài liệu thường huấn?

Ta hãy nghe Tổng Hiến Chương điều 44.3: "Việc thường huấn, đặc biệt qua các môn học, bằng những cuộc gặp gỡ những trao đổi kinh nghiệm, nhằm mục đích giúp tất cả anh chị em:

- (Luật 4) lắng nghe và suy niệm Lời Chúa, "đi từ Phúc âm đến cuộc sống và từ cuộc sống đến Phúc âm”;

- nhờ đức tin soi chiếu và nhờ các văn kiện Huấn Quyền trợ lực, suy nghĩ về các biến cố trong Hội Thánh và trong xã hội, và theo đó mà lựa chọn những lập trường thích hơp;

- cập nhật hoá và đào sâu ơn gọi phan sinh nhờ học hỏi các bút tích thánh Phanxicô, thánh Clara và các tác giả phan sinh khác"

Khác với các thời kỳ tiền khấn, thường huấn đòi hỏi việc tự huấn luyện nhiều và phải diễn tiến suốt ngày đêm, trải dài suốt quãng đời của người Phan Sinh Tại Thế, cho đến khi nhắm mắt lìa đời; vì thế, phương tiện để chúng ta áp dụng trong thời kỳ này gồm nhiều hình dạng khác nhau. Trước hết, vô hình chung ta có tiếng nói lương tâm, kiến thức về tín lý, giáo lý, luân lý; sự quyết tâm thực thi lời giao ước với Chúa khi tuyên khấn. Thứ đến là tự thường huấn bằng quyết tâm nghe và thực hành Lời Chúa qua các bài giáo huấn, qua việc chia sẻ Phúc âm...

Về tài liệu, các huynh đệ đoàn địa phương trong nước áp dụng học tập bài thường huấn đăng trong nguyệt san “Huynh Đệ Phan Sinh”. Để làm phong phú thêm, chúng ta còn có các văn kiện huấn quyền như là Thư Mục Vụ hàng tháng, Thông điệp, Tông thư, Tông Huấn... Ngoài ra, các buổi tĩnh tâm, giao lưu, các cuộc hành hương các dịp tham dự nghi thức cũng là cơ hội để chúng ta huần luyện thường xuyên.

Một lời đề nghị cho các anh chị Phục Vụ các huynh đệ đoàn địa phương trong việc thường huấn: Chúng ta có thói quen nhìn anh em bằng tình huynh đệ, sẵn sàng bỏ qua và tha thứ cho những khiếm khuyết nhỏ nhặt của anh em. Điều này hoàn toàn tốt. Nhưng nếu trên một tuyến đê, chúng ta quan tâm hơn tới một lỗ rò rỉ, thì chắc chắn nguy cơ bể đê sẽ ít xảy ra hơn. Không phải để anh chị vạch lá tìm sâu, bới móc những khiếm khuyết của anh chị em mình, nhưng là có cái nhìn "quan phòng", để yêu thương giúp đỡ và sửa chữa. Nếu chỉ đọc lên và giải thích chút ít về các bài Thường Huấn mà thôi, thì chẳng đem lại nhiều hiệu quả; mà điều thiết yếu là phải giúp anh chị em mình phát huy những điều họ đã làm tốt. Cả những điều họ có thể làm tốt hơn.

Để kết: "Ngọc kia chẳng giũa chẳng mài, Cũng thành vô dụng cũng hoài ngọc đi.” (Ca dao)

Câu ca dao trên đây thật là có ý nghĩa cho chúng ta, những người đã chiếm được Viên Ngọc Quý, đó là tuyên khấn trong Dòng Phan Sinh Tại Thế. Vì thế chữ Luyện trong thời kỳ này có một ý nghĩa đặc biệt hơn, cũng như một thành ngữ mà ta quen nói: "Văn ôn Võ luyện" Nếu phải chiến đấu với bản thân để đi được đến thiện hảo, thì luyện võ cũng là điều chí lư thay. Một điều phải luôn khắc ghi là Thường Huấn thì đòi hỏi công sức hơn rất nhiều so với các thời kỳ trước. Xin đừng ai lơ là việc tự huấn tự luyện, để “Ngọc” luôn sáng và có giá trị thực của "ngọc".

 Phêrô Nguyễn Đức Tiến; sfo

 

Trở về mục lục >>
 

Bài 45: Lễ Vượt Qua

(Xh 12,1-28)

Lòng Pha-ra-ô đã ra chai đá và nhất quyết không để cho con cái It-ra-en ra khỏi đất Ai-cập, mặc dầu ông Mô-sê đã cảnh cáo vua nhiều lần bằng lời nói và bằng các tai ương. Bởi thế Thiên-Chúa quyết định cho xảy đến một tai ương cuối cùng: Các con đầu lòng của Ai-cập sẽ phải chết, từ con đầu lòng của nhà vua tới con đầu lòng của các thần dân và của các súc vật. Trong đêm ấy, chỉ có con cái It-ra-en được an toàn và sẽ ra đi (Xh 11,1-10). Nhưng trước đó, It-ra-en phải cử hành bữa ăn tối cuối cùng theo một nghi thức đặc biệt: Đó là nghi thức ăn chiên Vượt qua. Mỗi gia đình sẽ sát tế một con chiên, lấy máu nó bôi lên khung cửa, còn thịt nó sẽ được nướng lên và ăn với bánh không men và rau đắng. Máu chiên sẽ kêu lên tận trời để Thần sứ Gia-vê che chở cho các con đầu lòng của It-ra-en khỏi tai ương sáp xảy đến. Như một biểu tượng, máu chiên thay thế cho máu các con đầu lòng: Thần sứ Gia-vê thấy dấu máu và sẽ "vượt qua" mà không giết các con đầu lòng các gia đình It-ra-en.

Nhiều chi tiết của lễ Vượt Qua do thái được lấy lại từ một nghi lễ cổ truyền của những người chăn chiên du mục: Đầu mùa xuân vào đêm trăng rằm, những người chăn chiên dâng một con chiên non để xin Trời che chở cho đoàn gia súc trước khi đi tìm đồng cỏ khác. Nghi thức cổ truyền ấy nay mặc một ý nghĩa mới đối với dân It-ra-en. Mối nguy hiểm bây giờ không phải là một thứ bệnh dịch đổ xuống trên đàn súc vật, nhưng là sự đe doạ của vua Ai cập; nơi chốn an toàn bây giờ không phải là một đồng cỏ tạm thời nào đó, nhưng là vùng Đất hứa. Từ khi tới được đất hứa, hằng năm dân It-ra-en lại cử hành nghi lễ ăn chiên Vượt qua để ghi nhớ đến muôn đời sự che chở lạ lùng của Thiên-Chúa nhờ đó mà con cái It-ra-en thoát được mọi tai ương đổ xuống trên đất Ai-cập, nhất là thoát khỏi ách nô lệ do một đế quốc hùng hậu nhất vào thời đại ấy đè xuống trên vai trên cổ họ. Từ nay của lễ vượt qua chủ yếu mang ý nghĩa tạ ơn về một biến cố cứu độ mà toàn dân It-ra-en qua các thời đại đều được thông phần (Xh 12,14.25).

 Lm. Norbert Nguyễn Văn Khanh, ofm


Trở về mục lục >>
 

Thập Giá Chúa Kitô

Lạy Chúa, Chúa đã xuống thế làm người. Chúa đã đi qua những con đường gian nan nhất, đau thương nhất để mang bình an và hạnh phúc vĩnh cữu đến cho chúng con. Nhưng chúng con đã đành tâm chối từ tình yêu Chúa.

Chúa đã thấy hết những tấm lòng, những trái tim, những tâm hồn của chúng con: Có những trái tim khép cửa khi Chúa muốn viếng thăm, có những tâm hồn đã lạnh băng mà vẫn không đón nhận Lời Hằng Sống nồng ấm của Chúa; Tất cả đều chối từ và xua đuổi Chúa… làm cho con đường của Chúa càng thêm gập ghềnh, gian nan, đau khổ… Nhưng Chúa vẫn không dừng chân, không lùi bước. Chúa vẫn bước, bước mãi… Để nhờ vào tình yêu áy mà chúng con được sống.

Lạy Chúa, chúng con thờ lạy Tình Yêu Chúa, chúng con cảm tạ, chúc tụng, ngợi khen tình yêu Chúa đến muôn đời. Amen.

 Maria

Trở về mục lục >>
 

Một Chút Tình Thương Cho Người

Các cháu thân mến,

Cô vừa di dự mấy ngày tĩnh tâm về, các cháu biết tĩnh tâm là gì không nào? Thường thường, những người lớn, cả năm phải đi làm kiếm sống hoặc bận rộn với con cháu, với việc này, việc nọ. Họ hay tìm mấy ngày thật yên tĩnh để nghỉ ngơi trong Chúa; -nếu có một linh mục hướng dẫn thì càng tốt-, để tự nghe lòng mình lắng dịu, gần gũi với Chúa, tìm xem mình đã làm gì đúng, làm gì sai trong cả năm. Thấy mình sai thì sửa lại, và cố sống cho tốt đẹp hơn để mỗi ngày mỗi thăng tiến lòng đạo đức, mỗi ngày mỗi gần Chúa hơn.

Đề tài được cha giảng huấn (tức là cha giúp mình tĩnh tâm) đưa ra để thảo luận là Sự Tha Thứ. Một việc rất khó thực hành trong cuộc sống của mình. Các cháu có thấy như vậy không? Chắc chắn trong các cháu, không ai là không gặp những chuyện bực mình, tức giận bạn bè khi bị bạn bè dối gạt mình, không giữ lời hứa, đánh mất đồ dùng, đồ chơi của mình, nói xấu mình với người khác... rồi bảo mình phải tha cho họ. Khó lắm, đúng không các cháu? Nhưng chúng ta là con của Chúa. Chúa lại dạy chúng ta phải tha thứ cho anh chị em. Chúa bảo: "Khi dâng của lễ, nếu chợt nhớ có người đã làm mất lòng mình, hãy để của lễ lại đó và về làm hòa với ngưòi ấy, rồi mới đến dâng của lễ”. Ư muốn nói: “Nếu chúng ta đang bị bạn làm giận mà lại đi dâng của lễ, thì Chúa cũng không nhận của lễ chúng ta dâng". Kỳ quá, phải không các cháu? Họ đã làm buồn lòng mình mà mình lại phải là người đi làm hòa. Đáng lư ra, họ phải xin lỗi mình mới đúng chứ!

Các cháu biết không? Chúa muốn chúng ta bắt chước gương yêu thương của Ngài. Vì chính chúng ta phạm tội làm Ngài đau lòng. Nhưng Ngài đã xuống thế, chịu bao nhiêu là đau đớn tủi nhục, chết trên Thập Giá để cho chúng ta thấy Ngài tha thứ cho chúng ta! Thường thường, con người cứ nghĩ chỉ có Chúa mới làm được như vậy thôi vì nó rất ngược với thường tình con người. Trong nhóm người tĩnh tâm với cô mấy ngày đó, họ đều đã rất lớn tuổi. Ai cũng phải công nhận là: "Khi học được Yêu thương và Tha thứ cho ai rồi, thì chính mình mới là ngườI được vui vẻ hạnh phúc nhất và họ đều quả quyết là khi giận ai, thì trong lòng mình rất khổ sở, không đưỡc bình an, có khi còn gây ra nhiều bệnh hoạn cho chính mình". À, thì ra Chúa muốn tất cả con cái Ngai đều tìm được hạnh phúc nên mới chu đáo dạy đi dạy lại rất nhiều lần trong các bài Phúc âm: Các con phải Thương yêu và Tha thứ cho nhau. Cô nhắc vài đoạn cho các cháu nhớ nha: Người Cha có đứa con đi hoang, đã chạy ra ôm lấy con và làm tiệc đãi khi con trở về. Người đàn bà bị đám đông lên án, lấy đá ném bà, nhưng Chúa đã bảo bà: "Ta không kết tội con đâu, hãy về và đừng phạm tội nữa”. Và cảm động nhất là khi bị quân dữ hành hình, đau đớn đến kiệt sức, Ngài vẫn ngước mắt nhìn lên trời: "Xin Cha tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm". Và để nhắc nhở chúng ta, Ngài đã lập kinh Lạy Cha: "Và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con…" Ngài chỉ mong chúng ta có cuộc sống An bình Hạnh phúc, luôn Yêu thương và Tha thứ cho nhau như chính Ngài đã luôn yêu thươntg và tha thứ cho chúng ta.

Các cháu thân mến của cô, cô muốn chia sẻ với các cháu điều cô học được để các cháu của cô biết thêm một chút kinh nghiệm, dù chỉ một chút để các cháu dùng khi cần thiết trong cuộc sống chắc chắn sẽ có lúc gặp phải. Cô thương chúc các cháu của cô có những ngày cuối Hè vui, mạnh và gặp nhiều may mắn.

 Cô Thể Xuân

Trở về mục lục >>

 

Viết Cho Em

Tôi về quê đúng vào dịp trăng rằm. Đã rất lâu tôi không được ngồi bờ sông hóng gió ngắm trăng. Lần này thì tha hồ. Chiều buông, tôi đi thăm viếng một vài người và trở về lúc trăng lên. Cháu tôi đông lắm, cả bọn xúm xít theo tôi ra bờ sông để ngắm trăng. Nói là ngắm trăng cho vui, thực ra cả đám chỉ toàn đùa giởn. Ở quê ngủ rất sớm. Khoảng từ bảy đến tám giờ đêm là yên lặng như tờ. Chỉ một thoáng, cả bọn kéo nhau đi ngủ. Tôi ngồi một mình nghe tâm hồn trầm lắng và cảm thấy thật bình yên. Mọi ồn ào, bon chen, tất bật cơm áo, bạc tiền hằng ngày như đã bị xua tan tự bao giờ.Tôi thích ngồi một mình giữa thiên nhiên ngắm cảnh. Vì ngồi một mình mới cảm nhận được hết tình yêu của thiên nhiên tặng cho con người. Ngồi một mình mới lắng nghe được lời tự tình của các tạo vật. Nhìn giòng sông thân khúc dịu êm lặng lờ xuôi chảy, nước dập dình lên xuống, trên sông vài cánh lục bình lãng đãng trôi trông thật bình thản, hiền hoà. Gió không biết từ đâu đến làm mát rượi lòng người, cho hàng cây lao xao rồi bẻn lẻn ra đi như cô gái quê vừa chớm biết yêu.

Sương đêm thong thả buông mình trên cành cây ngọn cỏ, tiếng côn trùng vang lên như một bài hợp xướng ca ngợi Đấng Hoá Công đã sinh dựng và nuôi dưỡng. Trăng dịu dàng toả sáng xua đi bóng tối trong đêm, trăng e ấp nghiên mình soi bóng nước cho cảnh sắc thêm hữu tình. Và ngồi một mình giữa thiên nhiên mới cảm nhận và cảm nghiệm được sự quan phòng thật tuyệt vời của Đấng Toàn Năng. Thời gian như ngừng trôi cho tôi được tự do giữa trời đất. Bất chợt, tôi nhìn thẳng về phía trước, bên kia sông là nhà thờ, bên hông nhà thờ là con đường dẫn vào Đất Thánh, nơi ấy, có những người thân của tôi đang an nghĩ. Bỗng dưng lòng tôi xốn xang và nhớ cháu da diết…

Ngày ấy, cháu vừa tròn tuổi mười sáu.(Ở quê, con gái tuổi mười sáu là tuổi sang ngang đẹp nhất.) Cháu tôi yêu một người, nhưng cha mẹ lại ép cháu phải lấy chồng theo ý cha mẹ. Vào một đêm nọ, cháu hẹn gặp người yêu cũ để nói lời chia tay. Khi về đến nhà, cháu đã bị cha mình dùng những lời lẽ bẩn thỉu để nhục mạ, kết tội và đánh đập tơi bời. Vì cha cho rằng cháu làm vậy là xấu hổ gia đình. Cháu đã khóc lóc thảm thiết và thưa với cha là cháu không làm gì sai, van xin cha đừng đánh nữa. Nhưng nước mắt và những lời van xin của cháu đều vô hiệu. Sáng hôm sau cháu thoi thóp và nhắm mắt, kết thúc cuộc đời mình trong vòng tay của mẹ. Cháu đã uống hết một chai thuốc sâu, cháu chọn cái chết để giải nổi oan ức của mình. Đêm qua lối xóm đã mất ngủ vì sự ồn ào của người cha. Sáng hôm sau lại sững sờ, bàng hoàng, đau đớn, thương tiếc cho sự ra đi đột ngột của đứa con. Chị tôi lặng lẽ, gục đầu ôm xác con nghẹn ngào không nói nên lời.. Đàn em ngồi thút thít, có đứa còn chưa biết khóc. Sáng hôm qua chị Hai còn nấu cơm cho các em ăn xong Hai mới ra ruộng. Chiều, Hai tắm rửa và lo cho các em trọn vẹn bữa cơm chiều. Vậy mà hôm nay chị đã vĩnh viễn rời xa các em rồi. Bà nội của cháu vừa khóc, vừa mắng thằng con trai của mình thậm tệ…

Tình yêu là nụ hoa tuyệt đẹp của Chúa tặng ban cho con người. Nam nữ yêu nhau như gieo thêm hạt mầm tươi xinh vào khu vườn nhân thế. Hỡi các bậc làm cha mẹ xin đừng bao giờ dùng quyền lực để đàn áp hay ép buộc con mình. Đừng nhục mạ, đừng dùng bạo lực để đối xử với con cái. Đừng bao giờ xâm phạm, cũng đừng bao giờ xúc phạm. Bởi hôn nhân là chuyện vô cùng quan trọng và cũng là chuyện rất riêng tư của mỗi người. Hãy cho con những ý kiến, hãy cho con kiến thức để con cái được an tâm bước vào đời sống hôn nhân. Hãy góp tay vun trồng cho hạt mầm ấy được lớn lên, đâm chồi, nảy lộc. Cho duyên thêm thắm, cho tình thêm mặn, cho nghĩa thêm nồng, để trần gian thêm đẹp, cho hương thơm lan toả…

Trăng lên cao rồi, trăng vẫn đẹp và sáng ngời. Cảnh vật chung quanh vẫn yên lặng, bình thản. Chỉ có tâm hồn tôi là xao động…

Quê nghèo, hồi tưởng mùa Trung Thu 1990.

 Mai Khôi

Trở về mục lục >>
 

 

Bài 11: Gia Đình;

Chuẩn Bị Và Đồng Hành Với Những Gia Đình Trẻ

1. Kinh Thánh: (Ga 4,43-53) 43 Sau hai ngày Đức Giêsu bỏ nơi đó đi Galilê, 44 Chính Người đã quả quyết: Ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. 45 Khi Người đến Galilê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giêrusalem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ. 46 Vậy Người trở lại Cana Miền Galilê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai bị bệnh tại Ca-phác-na-um. 47 Khi nghe tin Đức Giêsu từ Giuđê đến Galilê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. 48 Đức Giêsu nói với ông : "Nếu không thấy dấu lạ điềm thiêng, các ông sẽ chẳng tin đâu !" 49 Viên sĩ quan nói : "Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất !" 50 Đức Giêsu bảo: "Ông cứ về đi, con ông sống." 51 Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. 52 Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp : “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt." 53 Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giêsu đã nói với mình : "Con ông sống", nên ông và cả nhà đều tin.

2. Suy Tư:

Điều càng ngày càng khẩn thiết trong thời đại chúng ta là chuẩn bị cho người trẻ tiến tới hôn nhân và đời sống gia đình. Trong một vài quốc gia, chính các gia đình, theo tục lệ cổ xưa, vẫn bảo đảm việc chuyển trao cho người trẻ những giá trị liên quan đến đời sống hôn nhân và gia đình, và họ thực hiện điều này qua một quá trình giáo dục và khai tâm tiệm tiến. Nhưng những thay đổi xảy ra trong hầu hết các xã hội tân tiến đòi buộc rằng không chỉ gia đình mà cả xã hội và Hội Thánh phải dấn thân trong nỗ lực đó.

3. Chuẩn Bị Hôn Nhân Cho Con Cái:

Hội Thánh đã có những nỗ lực đáng kể trong việc chuẩn bị Hôn Nhân chẳng hạn như tổ chức các khoá học cho các người đính hôn. Các điều đó đều đáng giá và cần thiết. Nhưng đừng quên rằng chuẩn bị cuộc sống tương lai của đôi vợ chồng trước tiên là nhiệm vụ của gia đình. Quả vậy, những gia đình trưởng thành về mặt thiêng liêng mới có thể đảm đương trách nhiệm ấy. Vì thế ta phải nhấn mạnh đến sự cần thiết của tình liên đới chặt chẽ giữa các gia đình. Điều này có thể được diễn tả qua những đường lối thực hành khác nhau, chẳng hạn nhờ các hiệp hội gia đình. Cơ chế gia đình được vững mạnh nhờ những cách diễn tả như thế về tình liên đới, nó xích lại gần nhau không những các cá nhân nhưng còn các cộng đoàn nữa, để cùng nhau cầu nguyện và cùng nhau tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi căn bản về cuộc sống. Đây chẳng phải là một cách diễn tả đáng giá về việc các gia đình làm tông đồ lẫn cho nhau hay sao? Điều quan trọng là các gia đình nỗ lực xây dựng mối dây liên đới giữa họ. Điều này cho phép họ nâng đỡ lẫn nhau trong công tác giáo dục: cha mẹ được giáo dục bởi các cha mẹ khác, và con cái bởi các người con khác. Vì thế một truyền thống giáo dục đặc biệt được tạo ra, truyền thống ấy có được nguồn sức mạnh từ tính chất “Giáo Hội tại gia” riêng của gia đình.

4. Đồng hành với các gia đình trẻ:

Điều này càng đúng đối với các gia đình trẻ, bởi vì khi thấy mình ở trong một bối cảnh của những giá trị và trách nhiệm mới mẻ, họ thường dễ bị tổn thương hơn, nhất là trong những năm đầu của hôn nhân, vì những khó khăn có thể xảy ra, chẳng hạn những khó khăn phát sinh từ việc thích nghi với việc sống chung và việc con cái sinh ra. Đôi vợ chồng trẻ cần phải học cho biết sẵn sàng chấp nhận lẫn nhau, và tận dụng những sự giúp đỡ khôn ngoan, khéo léo và quảng đại của các đôi bạn khác đã có nhiều kinh nghiệm hơn về đời sống hôn nhân và gia đình. Vì thế trong cộng đoàn Giáo hội – gia đình rộng lớn bao gồm các gia đình Kitô hữu – sẽ có một sự trao đổi hỗ tương về sự hiện diện và giúp đỡ giữa mọi gia đình, mỗi gia đình đem kinh nghiệm riêng của mình về đời sống, cũng như những ơn huệ riêng về đức tin và ân sủng ra phục vụ lẫn cho nhau. Được linh hoạt bởi tinh thần tông dồ đích thực này, sự trợ giúp này giữa các gia đình với nhau sẽ là một trong những phương tiện đơn sơ hữu hiệu và khả thi nhất để chuyển trao cho nhau những giá trị Kitô giáo vốn là khởi điểm và mục tiêu của mọi công việc chăm sóc mục vụ. Vì thế các gia đình trẻ sẽ không chỉ giới hạn trong việc đón nhận, nhưng đến lượt mình, vì đã được giúp đỡ theo cách thức ấy sẽ trở nên một nguồn phong phú cho các gia đình khác vừa mới được thành lập, qua chứng tá đời sống và những đóng góp thiết thực.

Trong công tác chăm sóc mục vụ cho các gia đình trẻ, Hội Thánh cũng phải đặc biệt quan tâm giúp họ sống tình yêu Hôn phối có trách nhiệm trong mối tương quan với những đòi hỏi của hiệp thông và phục vụ cho sự sống, Hội Thánh cũng phải giúp họ hoà hợp sự riêng tư của đời sống gia đình và trách vụ quảng đại liên can đến mọi người và xây dựng Hội Thánh và xã hội. Khi con cái được sinh ra và đôi vợ chồng trở nên một gia đình theo nghĩa toàn vẹn và riêng biệt, Hội Thánh vẫn ở gần cha mẹ để họ có thể đón nhận con cái và yêu mến chúng như một quà tặng lãnh nhận từ Chúa của sự sống, và hân hoan đón nhận nhiệm vụ là giúp chúng tăng trưởng về mặt nhân bản và Kitô hữu.

5. Trao Đổi:

a) Đâu là phương thế tốt nhất để cha mẹ có thể chuẩn bị cho con cái sống đời hôn nhân và gia đình?

b) Gia đình Kitô làm tông đồ cho các gia đình: Làm thế nào để giúp đỡ các đôi vợ chồng trong những năm đầu của hôn nhân?

(Trích tài liệu của Hội Đồng Giáo Hoàng về Gia Đình)

 Lm. Irênê Nguyễn Thanh Minh, ofm

 

Trở về mục lục >>

 

GÓP NHẶT ĐÓ ĐÂY

Thinh Lặng

"Thiên Chúa, Người thầm lặng; tất cả những gì có giá trị trong thế giới đều chứa đầy thinh lặng." - E.Mounier.

Bạn có bao giờ tự hỏi mình rằng: Tại sao bản nhạc lại phải có dấu lặng không?

Nếu một bản nhạc không có dấu lặng, bạn sẽ chẳng bao giờ nghe được tiếng vọng của thanh âm, và những ngân nga của một giai điệu du dương. Cũng vậy, bạn có bao giờ đọc một bài văn không hề có dấu phẩy? Chắc là bạn sẽ đứt hơi, hoặc bạn sẽ chẳng thể hiểu được trọn vẹn bài văn ấy.

Những khoảng lặng mang nhiều giá trị hơn bạn tưởng

Bạn có bao giờ bị đau Amiđan không? Nếu bạn là một người bị đau Amiđan, hẳn nhiên bạn sẽ có ít nhất một lần trong đời có cơ hội dễ dàng nhất để được thinh lặng.

Thinh lặng khác với im lặng.

Bạn có thể im lặng bởi bạn không thèm nói. Bạn có thể im lặng vì bạn đang tức giận đến tột độ, hoặc đau khổ đến nỗi không thể thốt nên lời. Nhưng thực ra, ngay lúc bạn đang im lặng đó lại là những lúc bạn đang "nói" nhiều nhất.

Thinh lặng là một trạng thái hoàn toàn khác. Thinh lặng là khi mặt hồ tâm hồn của bạn không hề gợn sóng. Và thinh lặng là khi bạn đang lắng nghe.

Bạn thinh lặng khi bạn đắm mình trong một không gian bình an, tĩnh tại. Là khi hồn bạn chỉ còn âm vang của Lời Chúa.

Thinh lặng là một nghệ thuật đòi hỏi nhiều điều.

Bạn phải dũng cảm để có thể mỉm cười tha thứ cho một người đã làm tổn thương đến bạn bằng những hành động quá đáng và những lời nói vô liêm sỉ.

Bạn phải can đảm để không trả đũa một lời nguyền rủa, không nêu lên một khuyết điểm trong một cuộc đối thoại, không đòi hỏi quyền ưu tiên.

Bạn phải kiên nhẫn để tập cho hồn mình không bị ảnh hưởng bởi những con sóng ồ ạt của cuộc đời.

Bạn phải thành thật nhìn thẳng vào tận đáy sâu của tâm hồn bạn, để vớt ra khỏi đó những rong rêu của ích kỷ, của ghen tương, và cả những tham sân si nữa.

Bạn phải biết tìm kiếm cho mình sự thinh lặng giữa cuộc đời náo nhiệt, nhìn vào đời mình, nhìn vào sự sống.

Bạn cũng phải biết tách mình ra khỏi sự lệ thuộc vào những người khác để được thinh lặng mà hiện diện cùng Đấng Tối Cao. Và để nghe lời Chân Lư từ trong thinh lặng.

Khi chúng ta tự nói về mình, chúng ta không ở trong thinh lặng. Lúc lặp lại những Lời Chúa gợi lên trong lòng ta, ta đang hoàn toàn thinh lặng. Thinh lặng không phải là ly thoát, mà là tập trung con người ta về Thiên Chúa.

Cyrano de Bergerac nói rằng: "Rất nhiều người ăn nói dễ dàng chỉ vì họ không im lặng được." Bạn không chỉ có thể im lặng mà còn có thể thinh lặng.

Rồi sẽ tới giờ phút thinh lặng của Tử thần. Bạn sẽ thinh lặng trước khi giờ phút ấy đến chứ?

â Bút Chì Đen

THƯ CHO ÁO NÂU

Sức Hút Của Tình Yêu

Áo Nâu, Anh thân yêu

Bao nhiêu năm qua Em cứ quần tới quần lui với Anh về tình yêu, không biết giờ phải nói gì với Anh đây. Hôm nay Em muốn gọi Anh một tên khác không biết tên "Linh" hay "Linh Đạo” có được không!

Mà Anh Linh ơi. Người ta thường nói: "cái huyền diệu bao la của tình yêu là khả năng nối liền cái chết với sự sống, nó sẽ tràn đầy sự thống khổ lẫn hân hoan”; có mâu thuẫn không Anh?

Đối với Thánh Phanxicô Assisi, sau một lần vượt thắng được chính bản thân thì tình yêu dâng hiến đến như là một bản năng. Người không cần suy nghĩ hay cố gắng gì cả; Người có thể quên mình, làm bất cứ chuyện gì, miễn là diễn đạt được ý nghĩa của tình yêu.

Còn con người chúng ta được sinh ra và lớn lên trong môi trường khác nhau. Ai cũng có ưu điểm và nhược điểm; ai cũng có tính tốt mà không khỏi thói quen xấu, nên trong con người luôn có hai mặt: Vị tha và ích kỷ. Nhưng Em nghĩ bất cứ ai đã từng yêu đúng nghĩa thì thấy mình và đối tượng mình yêu chỉ là một; đem niềm vui đến cho họ, thì mình cũng hạnh phúc, gieo đau thương cho họ thì mình cũng không khỏi buồn sầu; nên khi nói "sống cho tha nhân" thì cũng là sống cho mình vậy.

Còn Anh và Em?

Mà này! Anh có biết Mùa Đông đang đi đâu không? Mùa Đông đang đi tìm Mùa Thu đấy. VÌ "cô gái" ấy có nét u sầu dịu dàng và gợi cảm làm sao! Mùa Đông nói rằng nếu kết bạn với Mùa Thu thì hay biết mấy, vì cả hai đều không thích phô trương. Như vậy, Em xin đặt tên Anh là Đông, Em là Thu nhé. Có chịu không nào? Cười đi.

Chúng ta bắt đầu làm việc, chúng ta sẽ gặp những nghịch cảnh, những khó khăn, nhưng khi có tình yêu, chúng ta sẽ mỉm cười vượt qua. Tình yêu có sức thu hút kỳ lạ vậy đó, đến mức người ta còn nuôi dưỡng "vết thương tình yêu" nữa đấy! Rồi Anh và Em sẽ trở thành chuyên gia băng bó cho nhau và cho người đời; rồi Anh và Em sẽ chấp nhận mọi hoàn cảnh và dễ dàng thích nghi; không tị nạnh với những người hơn mình; sẵn sàng nhìn những người đang bệnh tật vất vả cô đơn mà thấy mình còn may mắn hơn, để biết mà tạ ơn Chúa, và để mình hiểu rõ nhiệm vụ chia sẻ với họ, như cành trong một thân cây, chia sẻ tí nhựa sống cho nhau. Anh ạ. Những người đau khổ thì đầy dẫy chung quanh ta, Em nghĩ nếu Em trò chuyện cởi mở với họ, chuyền sang cho họ tình cảm như tình cảm Em với Anh thì tất nhiên tình yêu sẽ đến và tồn tại mãi mãi, dù có lúc bóng đêm che khuất, nhưng ngày mai sẽ triển nớ rực rỡ hơn.

Em chào Anh và mong Anh luôn đồng hành với Em.

â Kim Gương

Một Số Đức Tính Của Người Phan Sinh

(Tóm tắt từ một bài chia xẻ)

Những đức tính được đề cập sau đây là những giá trị tinh thần phát xuất từ nền linh đạo Phan Sinh.

1. Tôn trọng sự khác biệt, đa dạng:

Người Phan Sinh ý thức Thiên Chúa đã tạo dựng nên mọi người , mọi tạo vật với tất cả sự độc đáo, riêng biệt. Chính sự khác biệt, đa dạng này đã làm cho thế giới và vũ trụ trở nên phong phú, muôn màu muôn vẻ.

Vì vậy chúng ta được mời gọi, trước hết, hãy trở nên chính mình với tất cả những nét độc đáo, riêng biệt của mình. Đồng thời chúng ta trân trọng sự độc đáo, khác biệt nơi những người khác. Đón nhận họ như là họ với tất cả sự khác biệt về mọi khía cạnh: quê quán, nhân dáng, tính tình, quan điểm, sở thích... Chúng ta tránh thái độ khép kín, hẹp hòi và kỳ thị, trái lại luôn mở rộng lòng mình để đón nhận mọi người như là những thụ tạo độc đáo do Thiên Chúa dựng nên.

2. Hỵ vọng, lạc quan:

Người Phan Sinh tin rằng Thiên Chúa là Đấng tốt lành, hòan tòan tốt lành và tột đỉnh tốt lành. Sự sống cũng như mọi người, mọi tạo vật đều phản ảnh và diễn tả sự tốt lành của Ngài. Nói một cách khác, nơi mỗi người đều có "tính bản thiện" phát xuất từ Thiên Chúa  là Đấng tốt lành.

Vì vậy chúng ta được mời gọi có một cái nhìn tích cực về cuộc sống, về mọi người. Cho dù gặp thực tế bất ưng hay hòan cảnh u buồn, chúng ta vẫn một niềm luôn hy vọng và tin tưởng vào tương lai. Thiên Chúa là Đấng yêu thương , Ngài chỉ có thể mong muốn điều tốt lành cho con cái Ngài. Vấn đề là chúng ta có đồng ư bước đi theo Thánh Ý của Ngài hay không.

3. Kính trọng người khác:

Người Phan Sinh tin rằng Thiên Chúa luôn hiện diện trong chúng ta, trong mọi người và trong thế giới. Sự hiện diện này dù mầu nhiệm và vô hình nhưng có thực và có thể cảm nghiệm được với lòng tin.

Vì vậy chúng ta phải kính trọng chính bản thân mình, tâm hồn cũng như thể xác. Ngòai ra chúng ta cũng kính trọng phẩm giá của những người khác cũng như các lòai tạo vật. Bởi thế, khi chúng ta đến với anh chị em chưa biết Chúa, chúng ta cũng ư thức Chúa đang hiện diện nơi anh chị em đó cho dù họ không nhận biết. Khi chúng ta quan tâm chăm sóc môi trường thiên nhiên chung quanh chúng ta là chúng ta kính trọng sự hiện diện của Thiên Chúa trong vũ trụ do Ngài dựng nên.

4. Phục vụ mọi người:

Người Phan Sinh xem công việc phục vụ mọi người là cách chúng ta đáp trả lại những ơn lành Chúa ban cho chúng ta. Như là một cách "trả ơn" cho Chúa, chúng ta làm những điều tốt lành cho anh chị em, đặc biệt là những người nghèo nàn, bất hạnh.

Vì thế chúng ta cần có lòng biết ơn. Biết ơn Thiên Chúa về những ơn lành Chúa ban cho chúng tạ. Chúng ta cần có lòng quãng đại để chia xẻ, hy sinh thời giờ, khả năng, của cải... để phục vụ mọi người như là một cách trả ơn cho Chúa. Nhờ đó, chúng ta sống như những món quá dành tặng cho nhau. Ngòai ra chúng ta cũng cần lòng thương cảm để có thể nhận ra những nhu cầu và nỗi khổ của anh chị em mà dấn thân phục vụ.

â Người Ghi Lại

Ba Ngày Tĩnh Tâm

Tường Trình Tóm Lược Ba Ngày Tĩnh Tâm 03-05/08/2007 Của Huynh Đệ Đoàn Isave Montréal

Ngày 03/08/2007

Giới Thiệu Chương Trình

Đúng 10 giờ, chúng tôi tề tựu đầy đủ nơi phòng họp. Anh Trưởng vui mừng chào đón tất cả các bác, các anh chị em Đoàn Isave Montréal và hân hoan giớI thiệu sáu anh chị Phan Sinh Tại Thế Toronto. Các anh chị đã không quản ngại đường sá xa xôi cùng đến tham dự ba ngày tĩnh tâm, thật là một điều vinh hạnh cho Đoàn chúng tôi.

Mỗi năm, cứ hè đến là Dòng chúng tôi có ba ngày tĩnh tâm. Ba ngày hội ngộ, ba ngày nhìn lại chuổi ngày đi qua, nhìn lại con đường xấu xa tội lỗi, con đường hoán cải của mình. Hướng lòng về thương yêu và tha thứ, diều kiện tối cần thiết mà Chúa luôn nhắc nhở chúng ta.

Năm nay Cha Trợ Úy Aimé Đỗ Văn Thông của chúng tôi hướng dẫn ba ngày tĩnh tâm. Đề tài tĩnh tâm năm nay là Tha Thứ.

Tha Thứ, một đề tài thật bao la, thật khó, rất khô khan nhưng Cha không ngại khó khăn, chuẩn bị rất kỹ. Cha chỉ mong tất cả anh chị em có được ba ngày tĩnh tâm thật sự bình an. Xin Chúa đồng hành với chúng ta. Chúc tất cả mọi người đạt tới sự tha thứ yêu thương và hạnh phúc không những trong ba ngày tĩnh tâm mà sẽ mãi kéo dài trong cuộc sống.

Thánh Lễ Khai Mạc

10 giờ 30, Thánh lễ khai mạc diễn ra tại bờ sông thơ mộng, trên thảm cỏ xanh tốt của Trung tâm Tĩnh tâm Villa Saint Martin, vùng ngoại ô thành phố Montréal, trong bầu không khí trang nghiêm nhưng thật đơn sơ, thật giản dị. Các bác lớn tuổi ngồi ghế, còn các anh chị trẻ hơn, đứng chung quanh một bàn gỗ vừa nhỏ vừa cũ, tấm khăn trải bàn cũng không mới, bình hoa rất đơn sơ, nghèo như Cha Thánh của chúng tôi. Tượng Chúa, tượng Cha Thánh cũng đều cũ kĩ, nhưng tâm hồn chúng tôi đang đổi mới. Lời Chúa, lời ca như bao trùm mọi cảnh vật chung quanh. Tâm hồn chúng tôi thật bình an hướng về Chúa, cậy trông lòng thương xót của Chúa và quên hết mọi ưu phiền trong cuộc sống.

14 giờ 00, Đàng Thánh giá năm nay, Cha trợ úy của chúng tôi soạn hướng dẫn thật sốt sắng, trang nghiêm. Tâm hồn chúng tôi hướng theo từng bước đau khổ của Chúa, từng giọt máu tuôn rơi của Ngài để chuộc tội cho nhân loại. Câu kinh, tiếng hát bay xa xa theo cơn gió nhẹ như bàn tay thương yêu của Chúa đang dìu dắt chúng tôi theo Chúa lên ngọn đồi Calvê.

Bài Huấn Đức #1: Tầm Quan Trọng Của Tha Thứ Trong Đời Sống

Hai chữ tha thứ nói rất là dễ nhưng trong cuộc sống va chạm hằng ngày trong gia đình, ngoài xã hội, giữa các quốc gia dân tộc… Hai chữ tha thứ này khó áp dụng cho đúng nghĩa tha thứ vì thế nó đưa đến những điều sau đây:

1. Duy trì sự sai trái nơi mình, nơi người khác. Xin lỗi đã khó, tha thứ lại càng khó hơn, vì thế điều cần thiết là phải học con đường tha thứ. Trước nhứt nên giải thích cởi mở trong cuộc sống, suy nghĩ lại lỗi lầm của mình, của người để có thể tha thứ cho tất cả mọi người trong gia đình cũng như ngoài xã hội.

2. Nếu không tha thứ được, sẽ sống trong căm giận, vết thương trong lòng cứ âm ỉ và sẽ chờ dịp bùng nổ. Sự dồn nén quá độ sẽ đưa đến những thương tổn không thể chữa lành, vì thế phải chữa trị, gạt bỏ hết ra những thù hằn căm giận; nếu không sẽ làm mất nhiều nghị lực trong tâm hồn. Tha thứ thật sự, tâm hồn sẽ bình an và có thể vượt thắng được cả những bịnh tật về tâm lư cũng như thể lư. Không tha thứ, ta sẽ bám chặt lấy quá khứ. Buộc tội mình một cách khắt khe, tương lai sẽ đi vào ngõ cụt, không thể nào đi đến một tương lai tốt đẹp hơn.

3- Nếu không tha thứ, sẽ đi đến trả thù. Trả thù để đền bù lại cái đau khổ của mình. Luật Do Thái ngày xưa mắt đền mắt, răng đền răng. Bên Trung quốc ngày xưa thù oán từ đời cha đến đời con, vay trả, trả vay không bao giờ dứt. Dĩ oán báo oán, oán thù chồng chất. Sự trả thù không những ảnh hưởng đến một người mà có thể ảnh hưởng đến cả gia đình, cả quốc gia và cả thế giới, vì thế mà Chúa dạy: Bãy giờ, ông Phêrô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha thứ đến mấy lần? Có phải là bảy lần không? Đức Giê-su đáp: Thầy không bảo đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy (Mt 18,21-22).

Kết thúc bài huấn đức, Cha đưa ra ba câu hỏi để anh chị em cùng chia sẻ:

a. Tại sao tôi đã cố gắng nỗ lực mà không thể tha thứ được?

b. Cái gì thúc bách tôi trả thù?

c. Những điều kiện gì cần phải có để đạt tới tha thứ?

Ngày 04-08-2007

Bài Huấn Đức #2: Chín Quan Niệm Sai Lầm Về Tha Thứ

1. Quên đi: Quên đi là tha thứ cho xong chuyện, không đúng, không lối thoát. Tiến trình tha thứ là nhớ cho chính xác, rõ ràng, phân tích kĩ lòng mình và quyết định tha thứ với ư thức của mình. Thời gian sẽ làm lắng dịu, vết thương sẽ được chữa lành, tất cả đau thương sẽ không