Mọi thư từ liên lạc, xin gửi về PSTTVNUSA@YAHOO.COM. Copyright © 2002 WWW.PSTTVNUSA.NET. All rights reserved.
 

NỘI DUNG HÀNG THÁNG (03-2009)


 

 PHANXICÔ VÀ  SỰ HOÁN CẢI  
 
Trong Số Này:
TÂM SỰ HẰNG THÁNG
 

Canh Tân - Hoán Cải

KITÔ HỘC
 

LỜI CHÚA: Đức Giêsu Chiến Thắng Satan.
GIÁO LƯ: Bài 64 Ḥm Bia.
LỜI KINH: 800 Năm Hồng Ân.

PHAN SINH HỌC
 

Các Thành Viên Hội Đồng.

NHÂN BẢN HỌC
 

Bài 19: Liên Kết Trong Thiên Chúa.

NHỮNG BÀI ĐỌC THÊM
 

Hoán Cải Của Thánh Phanxicô
Phanxicô Và Sự Hoán Cải
Sống Đời Hoán Cải
Thư Áo Nâu: Ước Mơ Khó Đạt
“Anh” Phaolô Giuse Phạm Đ́nh Tụng, SFO
Chút T́nh Tự Gởi Về Nơi Cát Bụi
Kỷ Niệm Một Mùa Chay

CÙNG CẦU NGUYỆN
 

Tâm T́nh Tạ Ơn
Xin Ơn Chữa Lành Thể Xác
Xin Ơn Chữa Lành Tâm Hồn
Xin Cầu Nguyện Theo Ư Đặc Biệt
Xin Cầu Nguyện Cho Các Linh Hồn

TIN NỘI BỘ
 

Tin Của Hội Đồng Phục Vụ Miền
Tin Của Hội Đồng Trợ Úy Miền
Tin Của Hđđ Antôn, San Diego
Tin Của Hđđ Agnes, Westminster
Tin Của Hđđ Clara, Santa Ana
Ghi Danh Nhận Bản Tin Gởi Qua Bưu Điện
Chủ Đề Của Tháng 04-2009
Chúc Mừng Tân Hôn
Những Ngày Lễ Trong Tháng 03-2009

 

Canh Tân - Hoán Cải
Thưa quí anh chị,
Mua Chay Thánh là cơ hội để nhắc lại tinh thần Canh Tân Hoán Cải của người Phan Sinh Tại Thế; điều 7 Luật Ḍng viết: “Những anh chị sống đời hoán cải, do ơn gọi riêng của ḿnh và do sức mạnh Phúc âm thúc đẩy, hăy làm cho suy nghĩ và hành động của ḿnh giống hệt với mẫu mực là Chúa Kitô. Họ đạt được điều này nhờ một sự thay đổi tận căn trong tâm hồn mà Phúc âm gọi là “hoán cải”. V́ tính yếu đuối của loài người, sự hoán cải này cần được bắt đầu lại mỗi ngày. Trên con đường đổi mới này, bí tích Hoà Giải là dấu chỉ đặc biệt bày tỏ ḷng thương xót của Chúa Cha và là nguồn mạch ban ân sủng”.
Thưa quí anh chị, chúng ta cùng suy diễn thêm đôi chút về điều 7 nói trên để có thể vừa tuân giữ Luật Ḍng cách tốt đẹp, vừa có thể sống hoán cải cách ư nghĩa trong mùa Chay Thánh này:
Sống hoán cải trước hết là Một Ơn Gọi mà Thiên Chúa đă kêu gọi mỗi người cách riêng biệt, và tinh thần hoán cải ấy chỉ có thể thực hiện do sức mạnh của Phúc Âm thúc đẩy. Sự hoán cải này trước hết là phải thay đổi tận căn trong tâm hồn của ḿnh cách triệt để, và sự hoán cải này phải được thực hiện cách tích cực và mỗi ngày sao cho những cách suy nghĩ và hành động của ḿnh phải giống như cách suy nghĩ và hành động của Chúa Kitô là mẫu mực của chúng ta vậy.
Như đă biết, tuy chúng ta là người Công Giáo, nghĩa là chúng ta đă được tái sinh trong giếng Rửa Tội trong ngày lănh nhận bí tích Thanh Tẩy nhưng chúng ta vẫn phải hoán cải v́ chúng ta là những người đang c̣n sống trên cuộc đời tạm này, hằng ngày chúng ta vẫn phải đối diện với thế gian, ma quỉ, tội lỗi… là những nguyên cớ làm cho chúng ta trở nên yếu đuối, dễ vấp phạm những Tội và Vạ làm mất ḷng Chúa và tổn hại đến anh em của ḿnh, do đó chúng ta phải hoán cải mỗi ngày. Hơn nữa, đặc điểm tinh thần của Ḍng Phan Sinh Tại Thế là sống Canh Tân Hoán Cải như thủa ban đầu, thánh phụ Phanxicô đă gọi ḍng của chúng ta là Ḍng của những Anh Chị Em Qui Thiện (hoán cải), và cũng như chính ngài là “người anh cả qui thiện mẫu mực cho dàn em noi theo”.
Để sống hoán cải như thánh phụ Phanxicô, chúng ta cũng phải hoán cải theo 2 chiều kích là Từ Bỏ và Mặc Lấy. Từ bỏ ở đây là loại bỏ những ǵ gây cản trở cho lối suy tư và hành động mới như danh vọng, của cải, cái tôi của ḿnh như xưa kia thánh Phanxicô đă bắt đầu ơn hoán cải qua việc từ bỏ bản thân ḿnh để ôm hôn “người cùi”, nghĩa là ngài cố t́nh diệt trừ tận gốc Các Mối Tội Đầu hoặc những Nết Xấu ngay từ trong tư tưởng. Chiều kích thứ hai là mặc lây tinh thần Phúc Âm, và luôn đặt ḿnh dưới sự tác động của Chúa Thánh Thần.
Để cụ thể hóa những việc cần phải làm, người Phan Sinh Tại Thế phải sống hoán cải như thế nào; Xin thưa là:
- Xét ḿnh hằng ngày, thường xuyên lănh nhận bí tích Ḥa Giải;
- Trung thành với bậc sống, nhiệm vụ, vai tṛ của ḿnh, chấp nhận những khó khăn do công việc, và giao tế trong và ngoài xă hội gây nên;
- Kiên nhẫn khi phải đón nhận những thử thách của cuộc sống; Đón nhận những bệnh hoạn tật nguyền, và sự khó nghèo hèn mọn của ḿnh cách thanh thản và phó thác
- Tập sống tinh thần “khổ chế” cách tự nguyện như: siêng năng cầu nguyện, ăn chay, hăm ḿnh, làm việc bác ái… Tuy trên mặt chữ th́ không buộc người Phan Sinh Tại Thế phải ăn chay đền tội, nhưng theo tinh thần của Ḍng qua Luật và Hiến Chương của anh chị em Phan Sinh Tại Thế là những người đă tuyên khấn Sống Phúc Âm của Chúa Kitô và nối gót Người th́ phải tự nguyện chay tịnh, hăm ḿnh v́ Chúa Kitô và như Chúa Kitô trong Phúc Âm đă giữ chay và khuyên các môn đệ cũng làm như vậy;
- Ngoài ra, khi không thể giữ chay cả về thể xác lẫn tinh thần, th́ ít nhất cũng phải giữ chay tinh thần của ḿnh để được ơn thánh hóa.
Vâng, kết thúc lời tâm sự này, chúng tôi xin mượn lời chúc phúc của thánh Phanxicô trong Chúc Thư mà ngài đă để lại là: “Hễ ai tuân giữ các điều trên đây sẽ được Chúa Cha cao cả trên trời chúc phúc, và dưới đất sẽ được Chúa Con yêu dấu của Người với Thánh Linh, Đấng bảo trợ rất thánh, cùng tất cả chư thần Thiên quốc và toàn thể các thánh chúc phúc”; Ước được như vậy.
 

  BBT

Trở về mục lục >>

 

LỜI CHÚA: Đức Giêsu Chiến Thắng Satan

(Máccô 1:12-15 – CN I MC -B)

 

            (12)Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa. (13)Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Satan cám dỗ, sống giữa loài dă thú và có các thiên thần hầu hạ Người. (14)Sau khi ông Gioan bị nộp, Đức Giêsu đến miền Galilê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. (15)Người nói: "Thời kỳ đă măn, và Triều Đại Thiên Chúa đă đến gần. Anh em hăy sám hối và tin vào Tin Mừng.

1.- Ngữ cảnh

            Đây là phân đoạn cuối của Lời tựa (1,1-15), kể lại những hoạt động đầu tiên của Đức Giêsu sau khi chịu phép rửa.

2.- Bố cục

Bản văn này gồm hai đơn vị:

1) Cám dỗ trong sa mạc (1,12-13);

2) “Bản tóm tắt” công việc rao giảng của Đức Giêsu tại Galilê (1,14-15):

            a- nơi chốn và thời gian (c.14a),

            b- chính “bản tóm tắt” (cc. 14b-15).

3.- Vài điểm chú giải

 - Thần Khí đẩy Người (12): Động từ Hy-lạp ekballô, “quăng ra; đuổi; kéo ra”, thuộc th́ “hiện tại lịch sử” (historic present), một th́ tiêu biểu của TM Máccô. Trong tác phẩm, động từ này luôn luôn hàm ư sức mạnh, có khi là một sức mạnh áp đảo (đuổi ma quỷ: 1,34; 3,15.22.23; 6,13; 7,26; 9,18.28.38; 16,9.17. Về người: 1,43; 5,40; 11,15; 12,8). Các Tin Mừng Nhất Lăm khác dùng những động từ nhẹ nhàng hơn (Mt: anagesthai, “được dẫn”; Lc:  agesthai,“ được dẫn”). Ư nghĩa: chính Thánh Thần đă là sức mạnh làm cho Đức Giêsu đi vào hoang địa.

 - bốn mươi ngày (13): Trong Mt Lc, giữa những câu trao đổi giữa Đức Giêsu và Satan, trích từ sách Xh Ds, chúng ta hiểu đây là một quy chiếu về biến cố Xuất Hành. C̣n trong Mc, có thể con số “40” này là một âm vang của cuộc thử thách 40 ngày mà Môsê (Xh 34,28) và ngôn sứ Êlia ( 1V  19,1-8) đă trải qua.

 - hoang địa (sa mạc): Sa mạc có ảnh hưởng dọc theo lịch sử Dân Thiên Chúa. Lịch sử này đă ghi lại hai kỷ niệm có vẻ mâu thuẩn nhau, nhưng thật ra là hai mặt của cùng một hoàn cảnh: (1) Thời gian ở trong hoang địa trước tiên được tŕnh bày như thời kỳ sống lư tưởng của Dân được Thiên Chúa tuyển chọn; khi ấy, lư tưởng tôn giáo của họ phát triển phong phú và họ sống lư tưởng này ở mức hoàn hảo. (2) Nhưng đây cũng là thời thử thách, thậm chí thời trừng phạt, dành cho tội lẩm bẩm kêu ca và bất phục tùng. Hoang địa vừa là nơi con người tách ḿnh khỏi trần thế để được thanh luyện (các nhân vật lớn của dân Chúa đến đây để làm cho các chương tŕnh của ḿnh được chín muồi, hoặc để tái phục hồi ḷng nhiệt thành), vừa là nơi thử thách. Ở đây, hoang địa là nơi đáng sợ bởi v́ có các dă thú cư ngụ. Tác giả không quan tâm xác định một địa điểm theo địa lư.

 - Satan (Hp. Sâtân, “kẻ tố cáo, kẻ chống đối” (Hl. satanas; x. Mc 3,23.26; 4,15; 8,33): Tên này tương tự với  diabolos , “ác thần”, “quỷ”, kẻ điều hành những sức mạnh xấu xa, đối thủ của Thiên Chúa, kẻ thù của loài người.

 - cám dỗ (hl. peirazomai, “bị thử thách”, “bị cám dỗ”): Ở đây động từ này hàm ẩn một ư đồ gian ác. Hành động cám dỗ được mô tả như là xảy ra suốt thời gian 40 ngày. Mặc dù tác giả Mc không mô tả chi tiết hơn việc quỷ cám dỗ Đức Giêsu, ta có thể giả thiết là cuộc cám dỗ có một lư do Kitô học, tức được nhắm vào việc thi hành nhiệm vụ Mêsia. Người đă thắng Satan như một báo trước; Người sẽ thắng nó vĩnh viễn (x. 2 Tx  2,3-12;  Kh 19,19t; 20,2.10).

 - sống giữa loài dă thú và có các thiên thần hầu hạ: Hoang địa Giuđê là nơi cư trú của nhiều loại dă thú; sự kết nối giữa các thiên thần hầu hạ (diêkonoun:  th́ vị hoàn [imperfect] để mô tả một việc phục dịch kéo dài suốt thời gian ở trong hoang địa) và sự che chở khỏi các thú dữ khiến có thể coi Tv 91,11-13 là một bối cảnh. Với hoạt cảnh này, tác giả cho hiểu là với Đức Giêsu, thời cánh chung đă bắt đầu: Đức Giêsu là Ađam mới, có thể đưa ta trở lại Địa đàng. 

 - Sau khi ông Gioan bị nộp (14): Gioan Tẩy Giả lại được giới thiệu là Tiền hô của Đức Giêsu. Đức Giêsu bắt đầu hoạt động công khai sau hoạt động của Gioan. Chi tiết này thuộc về lược đồ lịch sử cứu độ hơn là lịch sử trần thế: Đức Giêsu không thể bắt đầu được trước khi vị Tiền hô ra khỏi sân khấu. Kết thúc tàn bạo Gioan phải chịu cũng gợi ư xa xa về số phận của Đức Giêsu. Động từ hl paradothênai (thái bị động) khiến ta phải thấy ở đây có bàn tay của Thiên Chúa làm việc (áp dụng cho Đức Giêsu: 9,31; 10,33; 14,41) .

 - Tin Mừng của Thiên Chúa: Công thức với thuộc-cách này vừa có nghĩa là Tin Mừng đến từ Thiên Chúa và Tin Mừng nói về Thiên Chúa. Đây là một “Tin Mừng”, nghĩa là tin về một sự kiện có thật, chứ không phải là một suy diễn, một giả thiết, một lư thuyết, thậm chí một lệnh truyền. Do có mạo từ xác định, đây chính là Tin Mừng tuyệt hảo, mà người ta không thể thêm vào một tin nào hay hơn, tốt hơn, mừng hơn. 

 - Thời kỳ đă măn: “Thời kỳ” (kairos [thời gian đă định, lúc] ? chronos [khoảng thời gian]) là thời điểm quyết liệt Thiên Chúa đă định, mọi sự tùy thuộc thời điểm này (x. Đn  7,22; Ed  7,12; 9,1;  Ac  4,18;  Kh  1,3;  1 Pr  1,1). Trong TM Lc, có những quy chiếu về thời kỳ này (Lc 12, 56; 19,44).

 - Triều Đại Thiên Chúa đă đến gần:  Trong Cựu Ước, Thiên Chúa được nhận biết như là Chúa tể và Vua của Israel (x. Is 43,15; 52,7); và người ta chờ đợi Người tỏ ḿnh ra công khai như là Đức Vua và Chúa tể duy nhất và thống trị tất cả mọi sự thật rơ ràng (x. Mk  4,7;  Xp  3,15;  Dcr 14,9). Đức Giêsu không nói: “Triều Đại Thiên Chúa mà anh em vẫn chờ đợi đang hiện diện trong mức viên măn”; nhưng: “Triều Đại Thiên Chúa đă đến gần”. Đó là đặc điểm của thời kỳ hoàn tất này, thời kỳ đầy ân sủng và thời kỳ quyết liệt, thời kỳ này bây giờ đă bắt đầu. Như thế, trung tâm của sứ điệp của Đức Giêsu là: “Thiên Chúa là Chúa tể; và Chúa tể này đă gần kề”. Ngài là vị Chúa tể có quyền quyết định và lo lắng cho chúng ta. Đó là Tin Mừng tuyệt hảo. “Đến gần” có nghĩa là: khi đến lúc đă định, Triều Đại Thiên Chúa đă đến và kể từ nay bắt đầu tỏ rơ ra: một sự giằng co giữa hiện tại và tương lai. Đây là một sự kiện hiện tại và một sự kiện của thời cuối cùng.

 - Anh em hăy sám hối và tin vào Tin Mừng: Lời này cũng có nghĩa là “Hăy sám hối tin vào Tin Mừng”, tức bằng cách (diễn tả qua việc) tin vào Tin Mừng.

4.- Ư nghĩa của bản văn

* Cám dỗ trong sa mạc (12-13)

            Kể từ Giáo Hội sơ khai, các nhà chú giải đă coi bức tranh mô tả Đức Kitô ở trong hoang địa với dă thú như là một đối trưng của Ađam trong vườn. T́nh trạng thù nghịch giữa loài người và dă thú, một hậu quả của sự sa ngă của Ađam, không được áp dụng cho Đức Giêsu. T́nh trạng Đức Giêsu ở trong hoang địa sống hài hoà với muôn loài và quan hệ thân t́nh với Thiên Chúa cho thấy đó là hoàn cảnh của nhân loại nếu Ađam đă không phạm tội. Một hoang địa biến thành địa đàng là một h́nh ảnh ngôn sứ Isaia dùng để mô tả ơn cứu độ (x. Is 11,6-9; 32, 14-20; 65,25).

            Không như dân Israel ngày xưa, Đức Giêsu sống một ḿnh khi ở trong hoang địa. Thông thường, sự cô độc này hẳn là dấu chứng tỏ một người điên hoặc bị quỷ ám. Tuy nhiên, các thiên thần là dấu chỉ Đức Giêsu luôn quan hệ với Thiên Chúa: cho dù không có loài người, Con Thiên Chúa có thể cậy dựa vào sự hỗ trợ của Thiên Chúa. Tác giả Mc đă nói vắn tắt về Satan khiến các học giả đi đến nhiều kết luận. Một số v́ cho rằng Đức Giêsu bị khép vào t́nh trạng xung đột với Satan xuyên suốt tác phẩm. Tuy nhiên, Satan không mấy khi xuất hiện trong phần Tin Mừng c̣n lại như tác nhân cám dỗ Đức Giêsu mau chóng chứng tỏ Người có khả năng xua đuổi bất cứ thứ quỷ nào. Do đó, rất có thể Mc nhắm cho độc giả nghĩ rằng Đức Giêsu đă phá vỡ quyền lực Satan trước khi sứ vụ của Người bắt đầu.

* Khởi đầu hoạt động rao giảng của Đức Giêsu tại Galilê (14-15)

            Trước khi ghi nhận các chi tiết thuộc về đời sống công khai của Đức Giêsu, Mc tóm tắt hoạt động của Người bằng cc.14-15. Biến cố Gioan Tẩy Giả bị bắt đă kết thúc hoạt động của ông. Đức Giêsu, trước đây đă được Gioan ban phép rửa cho (1,9-11), nay trở lại Galilê và tại đó, Người bắt đầu công tŕnh của Người. Sứ điệp Người phải truyền đạt được xác định ngay từ đầu là Tin Mừng của Thiên Chúa: Tin Mừng đến từ Thiên Chúa và Tin Mừng nói về Thiên Chúa. Đây là Tin Mừng tuyệt hảo được Thiên Chúa thông ban cho ta và nói với ta về tương quan Ngài muốn thiết lập với ta. Đức Giêsu cho biết rằng những ǵ Thiên Chúa đă hứa, nay đang trở thành hiện thực. Thời gian đang khởi đầu với lời loan báo và hoạt động của Đức Giêsu là thời gian của sự hoàn tất, thời gian của hoạt động đặc biệt của Thiên Chúa. Tất cả những điều này khiến chúng ta vui mừng và tin tưởng. 

+ Kết luận

            Không giống như TM Mt (4,1-11) và  Lc  (4,1-13), TM Mc  không giải thích cách thức Satan cám dỗ Đức Giêsu trong hoang địa. Các câu chuyện Ít-ra-en đi trong hoang địa, cũng như Ađam và Evà ở trong vườn là những ví dụ về thế nào là bị cám dỗ và sa ngă. Những câu chuyện về Môsê và Êlia là những thí dụ về thế nào là bị thử thách và đứng vững. Nếu tin tưởng vào Lời Chúa th́ đứng vững; nếu không tin tưởng vào Lời Ngài th́ sẽ sụp đổ. Đức Giêsu luôn trung thành với Thiên Chúa, do đó, dă thú sống hoà b́nh với Người, c̣n các thiên thần th́ hầu hạ Người. Muốn chuẩn bị ḷng trí đón Chúa đến, người ta phải triệt để quay về với Thiên Chúa, phải cậy dựa vào Lời Chúa.

5.- Gợi ư suy niệm

            1. Người Kitô hữu chọn Đức Kitô và xin chịu phép rửa tội, th́ chia sẻ số phận của Đức Kitô; người ấy sẽ bị Satan cám dỗ. Tuy nhiên, người ấy cũng sẽ được hỗ trợ bởi chính Đức Kitô và các thiên thần của Người.

            2. V́ Tin Mừng Đức Giêsu mang đến là Tin Mừng tuyệt hảo, Tin Mừng này là nền tảng cho niềm vui và sự tin tưởng của chúng ta. Ai đón tiếp Tin Mừng này và lưu tâm nghiền ngẫm, th́ biết rằng Thiên Chúa ở gần bên để ban ơn cứu độ.

            3. Thời kỳ Đức Giêsu loan báo liên hệ với các lời Thiên Chúa hứa trong Cựu Ước: Thiên Chúa trung thành với lời hứa. Do đó, chúng ta vui mừng, tin tưởng và yên tâm kư thác cho Thiên Chúa. Nhưng thời kỳ này chỉ là thời kỳ chan ḥa niềm vui cho ai biết nhận định như thế, và có một thái độ thích hợp: “sám hối và tin vào Tin Mừng”, tức là biết chọn lựa.   

            4. Thiên Chúa là Chúa tể chứ không phải là nô lệ của chúng ta; chúng ta không thể coi Ngài như ngang vai; chúng ta không thể áp đặt cho Ngài bất cứ chuyện ǵ. Ngài có tất cả mọi quyền bính và sức mạnh; Ngài quyết định và quy định. Bởi v́ Thiên Chúa là Chúa tể chân thật duy nhất, chúng ta được tự do đối với mọi chúa tể và quyền lực khác. Sứ điệp nói rằng Thiên Chúa là Chúa tể là sứ điệp về sự giải phóng cơ bản của chúng ta. Mọi chúa tể và quyền lực khác được trả về đúng chiều kích của họ.

            5. Thiên Chúa là Chúa tể mọi nơi mọi lúc, nhưng quyền chủ tể của Ngài có thể ở trong t́nh trạng giấu ẩn, rất khó nhận ra, đến nỗi người ta có thể nghĩ rằng Thiên Chúa và Triều Đại Ngài không hiện hữu. Để có thể nhận ra quyền chủ tể của Thiên Chúa, cần phải có đức tin, rồi khám phá ra dần nơi lối cư xử của Đức Giêsu: nơi Người, chúng ta được mạc khải cho biết Thiên Chúa đến gần chúng ta như thế nào với Triều Đại của Ngài và các hoa trái của Triều Đại Ngài .

 Lm. F.X. Vũ Phan Long, ofm

GIÁO LƯ: Bài 64 Ḥm Bia

(Xh 25:10-22)

            Người ta không biết rơ ḥm bia xuất hiện chính xác vào lúc nào và nơi nào, nhưng vẫn nghĩ rằng nó xuất hiện vào thời mà dân It-ra-en c̣n hành tŕnh trong sa mạc (Ds 10,33).

            Bản văn trong sách Xuất hành (25,10-22) phản ánh quan niệm thời hậu lưu đày, nhưng cũng cho chúng ta một chút ư niệm. Đó là một cái ḥm làm bằng gỗ keo có chiều dài là 125cm, chiều rộng là 75cm và chiều cao 75cm. Trong ḥm có để hai bia đá ghi Mười Lời của Thiên Chúa, chứng tích của Giao Ước, nên người ta gọi là "Ḥm bia Giao Ước". Nắp của ḥm bia được bọc bởi một liếp vàng, được gọi là "bàn xá tội", v́ hàng năm thầy Thượng Tế sẽ dâng huyết ḅ trên nắp ấy để biểu lộ ḷng thống hối (Lv 16,14).

            Ḥm bia được đặt trong lều hội ngộ và được xem như là cái ngai hoặc cái bệ của Thiên Chúa (Tv 132,7). Đó là nơi Thiên Chúa hiện diện một cách cụ thể, để đồng hành với Dân It-ra-en trong cuộc hành tŕnh từ núi Si-nai cho đến Đất Hứa, nhất là trong các cuộc chiến chống lại các dân ngoại, tiêu biểu nhất là cuộc chiến tiến đánh thành Giê-ri-khô (Gs 3-6). Kiểu nói "Gia-vê các đạo binh" xuất hiện trong tương quan với ḥm bia thánh (1 Sm 1,3; 4,4). Ḥm bia c̣n được gọi là "vinh quang của It-ra-en "(1 Sm 4,22) và tiêu biểu cho sức mạnh của Đấng Toàn năng của Gia-cóp (Tv 132,8; 78,61).

            Về sau ḥm bia Giao Ước được đưa vào trong đền thờ Giê-ru-sa-lem và được đặt vào nơi cực thánh (1 V).

            Trong một cuộc chiến tranh mà các học-giả chưa xác định được năm tháng (có thể là năm 587 khi đế quốc Ba-bi-lon đến chiếm đóng), ḥm bia đă biến mất.

            Ngôn sứ Giê-rê-mi-a đă kêu gọi dân It-ra-en đừng buồn phiền nuối tiếc về ḥm bia Giao-ước (Gr 3,16-17), v́ dưới thời Giao Ước mới lề luật sẽ được khắc ghi không phải là trên các bia đá, nhưng trong tâm hồn của mỗi người (Gr 31,31-34). (C̣n tiếp)

Lm. Norbert Nguyễn Văn Khanh, ofm

LỜI KINH: 800 Năm Hồng Ân

            Lạy Thiên Chúa là Cha rất nhân hậu của chúng con. Chúng con tạ ơn Cha v́ muôn vàn hồng ân Cha đă tặng ban cho chúng con. Trong mọi thời điểm, trong mọi hoàn cảnh Cha đều đồng hành, và tám trăm năm gia đ́nh Phan Sinh chúng con hiện diện giữa ḷng đời là tám trăm năm Chúa yêu thương, nâng đỡ, chở che cho đại gia đ́nh Phan Sinh của chúng con được tồn tại, lớn lên và đi sâu vào ḷng người nhờ h́nh ảnh, gương sáng của Đấng sáng lập.

            Thế giới có quá nhiều tội lỗi, giáo hội có quá nhiều thương đau, đại gia đ́nh chúng con có muôn vàn thiếu sót; Con tha thiết khẩn xin Chúa thương xót ban ơn hoán cải xuống gia đ́nh Phan Sinh mỗi ngày một nhiều hơn, để từng giờ, từng phút huynh đệ chúng con luôn ghi khắc và thực hành hai chữ hoán cải theo gương của Đấng Sáng Lập. Cho thế giới vơi chút hận thù, cho t́nh người triển nở, cho giáo hội bớt thương đau, cho mỗi thành viên trong gia đ́nh Phan Sinh không trở nên vô ích, nhưng là lợi khí xây dựng b́nh an của Chúa mọi lúc, mọi nơi cho đến trọn đời. Amen.

Maria

 

 

Trở về mục lục >>

 

Anh chị Phục vụ và Phó Phục vụ:

            “Trách vụ của người Phục vụ hoặc thành viên của Hội Đồng là một sự phục vụ huynh đệ, một quyết tâm cảm nhận ḿnh luôn sẵn sàng trách nhiệm đối với anh chị em và huynh đệ đoàn…” (THC 31.2). Anh Chị Phục Vụ (+Phó Phục Vụ) là có người trách nhiệm đầu tiên. Vậy ta hăy dành ít nhiều thời gian t́m hiểu cặn kẽ những trách nhiệm nầy: 

            A. Anh Chị Phục Vụ.    Luật 1978 nói ǵ về Trách nhiệm Phục vụ? “…mỗi huynh đệ đoàn được một Hội Đồng và một anh/chị phục vụ linh hoạt và điều khiển….” Ta hăy phân tích cụ thể:

            Linh hoạt: ở đây là làm cho huynh đệ đoàn sống và hoạt động được.

            Điều khiển tức là lái cho huynh đệ đ̣an đi đúng đường và đi đến đích an toàn và kịp thời gian

            Tóm lại, nhiệm vụ của anh/chị phục vụ là lèo lái huynh đệ đoàn đi đến mục tiêu, với sức sống dồi dào.

            THC điều 51.1 nói về nhiệm vụ của anh/chị phục vụ như sau: “Không làm phương hại đến tính đồng trách nhiệm của Hội Đồng trong việc linh hoạt và điều hành huynh đệ đoàn, anh/chị phục vụ là người chịu trách nhiệm đầu tiên lo cho các đường hướng và quyết định của Hội Đồng được thi hành” vậy th́ Hội Đồng là ai? Xin trả lời: Tài liệu “Luật Ḍng Phan Sinh Tại Thế Ân sủng của Chúa Thánh Linh (năm 1998) Huấn Luyện chương III của Luật nói như sau: Tại huynh đệ đoàn địa phương chỉ có Hội Đồng duy nhất, không có Ban thường vụ. (trang 11) NQQG, điều  21.1: Hội Đồng HĐĐ địa phương gồm: anh/chị phục vụ, anh/chị phó phục vụ, anh/chị phụ trách huấn luyện, anh/chị thư kư, anh/chị thủ quỹ, 4 anh/chị Uỷ viên, Vị Trợ Úy Tinh Thần Huynh đệ đoàn, Đại diện huynh đệ đoàn chuyên về Giới Trẻ Phan Sinh cùng cấp (nếu là Phan Sinh Tại Thế đă khấn)

Cụ thể A/C phục vụ làm ǵ và làm như thế nào?

            Các văn bản pháp qui  nói ǵ về nhiệm vụ người phục vụ, với tư cách là “người điểu khiển”?

            Hiến chương điều 31.4: Các người hữu trách phải lo chuẩn bị và linh hoạt các buổi họp của huynh đệ đoàn cũng như của Hội Đồng…”

            Chuẩn bị: Nội Quy Quốc Gia điều 22.1: “(Hội Đồng) họp định kỳ mỗi tháng 1 lần để chuẩn bị chương tŕnh cho buổi họp của huynh đệ đoàn.

            Linh hoạt: Ở đây là chủ toạ, điều khiển.

2.2: (NQQG). Duy tŕ sự liên lạc thường xuyên với BTV Miền

22.3: Trong t́nh liên đới, quan tâm đến các huynh đệ đoàn bạn và sẵn sàng giúp đỡ, nhất là các huynh đệ đoàn đang phát triển.

22.4: Trong sự hiệp thông, cộng tác với các ban ngành đoàn thể trong Giáo xứ, dưới sự điều hành của Lm quản xứ.

22.5: Hàng năm phải làm báo cáo nạp lên cho BTV Miền chậm nhất là cuối tháng 10.

24. 1: Hợp với THC, điều 53.1, huynh đệ đoàn phải tạo cơ hội cho các thành viên gặp gỡ nhau tối thiểu mỗi tháng 1 lần trong buổi họp chính thức của huynh đệ đoàn. Thời gian sinh hoạt tối thiểu là 90 phút.

24.2:* Nội dung sinh hoạt

            Khai mạc theo sách nghi thức.

            Đọc bút tích Cha Thánh

            Kiểm diện

            Đọc biên bản buổi họp lần trước

            Phần thường huấn, học tập

            Tin tức

            Sinh hoạt nội bộ                                   

            Lời nhắn nhủ của vị Trợ Úy

            Bế mạc (theo sách nghi thức).

Ngoài ra luật điều 26 c̣n qui định như sau: về việc xin kinh lư: “…với sự đồng ư của Hội Đồng, phải xin các bề trên (….) cũng như xin các anh chị Phan Sinh Tại Thế có thẩm quyền ở cấp cao hơn kinh lư huynh đệ chiếu theo Hiến Chương”      

            Và Hiến chương nói ǵ?

            THC điều 92.2: Anh/Chị Phục vụ của huynh đệ đoàn địa phương hoặc Miền, ít nhất 3 năm 1 lần, xin Hội đồng cao hơn một cấp (….) kinh kư. (việc kinh lư làm sao th́ xin để trong 1 buổi hội thảo khác. Xin quư Anh Chị tham khảo tập Tài liệu Huấn luyện chương III nói ở trên, trang 40).

            Ngoài ra, để khắc phục t́nh trạng thiếu Vị Tu Sĩ Trợ Úy (tu sĩ ḍng I hoặc ḍng III tại viện), thiết tưởng anh/chị Phục vụ c̣n có nhiệm vụ đóng vai tṛ người dẫn dắt tinh thần cho huynh đệ đoàn. (Việc này phải có một chương tŕnh đào tạo, ít là cấp tốc). Ở ngoài Nước Việt Nam có thể đă có các anh chị Phan Sinh Tại Thế được huấn luyện để dảm nhận vai tṛ Trợ Úy thay cho các linh mục tu sĩ Ḍng I; nhưng việc đào tạo giáo dân trợ úy mất rất nhiều thời gian, cũng như đ̣i hỏi điều kiện hơi cao so với con người hiện tại của chúng ta, v́ thế, trong nước th́ đến nay công tác đào tạo ấy vẫn chưa có thể bắt đầu. (sẽ có bài tham luận riêng về vấn đề này) (C̣n tiếp).

Pet. Nguyễn Đức Tiến

 

 

Trở về mục lục >>
 

Bài 19: Liên Kết Trong Thiên Chúa

            Trong bản Hiến Chế về Phụng Vụ Thánh, Công Đồng Vaticanô II đă dạy: “Nhờ Bí tích Rửa Tội, con người được tháp nhập vào mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa Kitô: cùng chết, cùng mai táng, cùng sống lại, được lănh nhận tinh thần dưỡng tử, do đó chúng ta tung hô Chúa là Abba, Cha (Rm 8,15, và như thế được trở nên những kẻ thờ phượng đích thực mà Chúa Cha t́m kiếm (PV 2).

            Trong bài giáo huấn trước, chúng ta đă học biết là Thiên Chúa đă đến với chúng ta. Người đă cho chúng ta tham dự vào sự sống thần linh của Người và trở nên con cái Người. Người đă ban cho chúng ta hồng ân ấy trong Bí tích Rửa Tội. Bí tích Rửa Tội tháp nhập chúng ta vào Chúa Kitô: cùng chết, cùng chịu mai táng và cùng sống lại với Người. Thánh Phaolô viết: “Thiên Chúa đă tiền định cho chúng ta nên đồng h́nh đồng dạng với h́nh ảnh Con của Người để Ngài nên trưởng tử giữa một đàn em đông đúc”. (Rm 8, 29.

            Được đồng h́nh đồng dạng với Chúa Kitô, chúng ta được trở nên như tay chân trong thân thể Người, kết hợp mật thiết với Người, đến nỗi có thể nói, không phải là chúng ta sống nữa mà là Chúa Kitô sống trong chúng ta. (Gl 2, 20). Sự liên kết mới này tạo nên giữa các thành phần trong gia đ́nh một t́nh thân quyến mới, t́nh ‘huyết thống thiêng liêng’ mà Chúa Kitô nói đến, khi Người gọi những ai nghe Lời Thiên Chúa là cha, là mẹ, là anh chị em của Người. (Lc 8,21)

            Kết luận: Gia đ́nh người Kitô hữu phải được cấu tạo và gắn bó với nhau bằng hai mối t́nh: mối t́nh thứ nhất dựa trên sự đồng cốt nhục, mối t́nh thứ hai dựa trên t́nh thân quyến thiêng liêng bắt nguồn từ sự liên kết với nhau trong Chúa Kitô.

            Hai mối t́nh ấy phải giúp gia đ́nh chúng ta sống vững chắc, khẳng khít, đùm bọc và yêu thương nhau biết dường nào!

  ĐGM Nicolas Huỳnh Văn Nghi

Trở về mục lục >>

 

Hoán Cải Của Thánh Phanxicô

Nếu có người nào bỗng dưng sống đạo đức, sốt sắng, ta liền tự hỏi: Anh này sao vậy? Có chuyện ǵ khác thường đă xảy ra chăng? Về sự hoán cải cũng thế. Người ta nghĩ rằng hoán cải là một sự can thiệp độc đáo của Thiên Chúa, như một tiếng sét chớp nhoáng, kiểu biến cố Đamát của thánh Phaolô. Lẽ dĩ nhiên, có những biến cố xảy ra đột ngột, chẳng hạn một cái tang, một chuyện gây thất vọng, một cuộc tĩnh tâm… đă làm thay đổi một con người. Nhưng nếu cứ chờ một biến cố như thế, rất có thể ta sẽ không bao giờ hoán cải.

Nh́n vào đời sống của Phanxicô, có những chuyện kỳ lạ. Nhưng khi đi ngược lại giai đoạn khởi đầu, ta thấy Thiên Chúa giống như một nhà giáo dục rất sư phạm, đă can thiệp rất kín đáo. Phanxicô trai trẻ, đầy nhiệt huyết, là một tâm hồn kiêu hănh, cao thượng và lịch thiệp. Nhưng Phanxicô có hai tật lớn: hướng về những vui thú thế gian và t́m kiếm những điều phù vân; do đó, đời sống thiêng liêng của chàng bị tê liệt. Đức Kitô đến đánh thức chàng bằng một vài kinh nghiệm rất đơn giản, qua đó cho chàng thấy là tất cả những ǵ chàng theo đuổi đều không đáng kể.

1.- Cơn bệnh: Phanxicô mơ một cuộc sống toàn êm dịu, không cay đắng…, th́ đây, chàng bị bệnh nặng. Đây là kinh nghiệm về một sự hồi tâm rất đau xót. Khi bị tù, người ta cũng bị khổ, nhưng dường như không rút ra được kinh nghiệm ǵ, nếu không phải là kinh nghiệm này: cứ kiên nhẫn, là mọi sự sẽ qua. C̣n ở đây, Phanxicô cảm thấy mạng sống ḿnh bị đe dọa, chàng hồi tâm (x. 1 Cel 3).

- Cơn bệnh làm lệch hướng đời: Phanxicô tưởng không thể sống mà không có những công việc hằng ngày pha với những cuộc vui. Th́nh ĺnh chàng bị bệnh nặng: cuộc đời chàng bị tước mất mọi sự, tất cả những ǵ là dịu ngọt không c̣n nữa. Chàng đau đớn v́ nhận ra rằng thế gian không chờ chàng, nó vẫn cứ xoay vần, chàng đă bị đẩy ra bên lề, đă bị “tách khỏi thế gian” mà không hề muốn. Trước đây, chàng không muốn đưa đau khổ vào trong thế giới của chàng, nay đau khổ đẩy chàng ra khỏi thế giới của loài người.

- Cơn bệnh đưa Phanxicô trở lại với chính ḿnh: Sống theo lạc thú, tưởng là triển nở, thật ra là quên mất chính ḿnh. C̣n đau khổ, v́ có liên hệ tới cái chết, nó lôi ta trở về với bản thân: Phanxicô thấy ḿnh có một cuộc sống nội tâm mà lúc nào chàng cũng có thể làm cho sống lại, nhưng lâu này chàng lại lơ là.

Lúc này, Phanxicô nghĩ tới những chuyện lạ thường, mới mẻ. Kinh nghiệm hồi tâm này rất quan trọng đối với giai đoạn khởi đầu cuộc đời hoán cải của Phanxicô. Sau này, chàng sẽ càng đi sâu vào trong tĩnh mạc, vào những nơi hoang vắng.

- Cơn bệnh làm cho Phanxicô cảm thấy khắc khoải: Đây là một kinh nghiệm rất khó chịu, Phanxicô cảm thấy khắc khoải v́ thấy đời ḿnh bị cái chết đe dọa sớm quá, thấy đời ḿnh vô nghĩa, thấy tương lai không được dành cho ḿnh; chàng cảm thấy như vấp phải một bức tường.

- Cơn bệnh làm phát sinh sự hối tiếc: Phanxicô thấy rằng lâu nay ḿnh đă phí th́ giờ vô ích, thấy ḿnh đă phí cả cuộc đời. Cảm giác bén nhạy là ḿnh đă không làm ǵ cả, và bây giờ phải làm ngay, Phanxicô sẽ có suốt đời (Đại Truyện 14,1). Chàng sẽ coi th́ giờ là quà tặng lớn lao nhất. Khắc khoải v́ sắp phải chết, nhưng cũng là khắc khoải v́ lâu nay đă sống như người chết ….

2.- Chán chường trước cảnh đẹp Assisi

Nhưng rồi chàng trai đă khỏi bệnh. Chàng vội đi ra cánh đồng, v́ muốn t́m lại hạnh phúc đă mất. Cánh đồng Ombria rất đẹp, nhưng Phanxicô không thấy đẹp ǵ cả (1 Cel 3). Chàng hốt hoảng, không hiểu được ḿnh nữa. Chàng không có lư ǵ để không vui sướng: cảnh đẹp, mặt trời chói chan, làn gió nhẹ… Không có ǵ gây trở ngại. Thế mà chàng chẳng thấy hấp dẫn ǵ cả.

Phanxicô ngạc nhiên, nh́n quanh, t́m cảm xúc ngày xưa, nhưng vẫn không t́m được. Bây giờ mọi sự được dành cho chàng, th́ chàng lại thấy mọi sự vuột khỏi tay ḿnh.

- Do đó, Phanxicô phải tự phê phán chính ḿnh (1 Cel 4). Các thọ tạo đẹp như thế, vẫn là như thế, nhưng chính chàng th́ không c̣n như thế nữa. Ngày xưa, các thọ tạo này không cho chàng đủ; nay chúng chẳng cho chàng cái ǵ cả. Chàng chỉ thấy trong ḷng một khoảng trống không và thấy thọ tạo là hư-không.

- Từ đó Phanxicô đi tới thái độ tự khinh ḿnh: Chàng trở về nhà trong tâm trạng đó. Chàng đă cứ tưởng ḿnh chỉ cần đứng trước những ǵ ḿnh yêu thích là yêu được, đứng trước những ǵ ḿnh ham muốn là hạnh phúc ngay. Bởi v́ lâu nay tôi không mong ước ǵ hơn là thú vui, tôi tưởng không có ǵ hơn. Bây giờ Phanxicô mới biết.

3.- Cuộc chiến hụt: đào thoát

Sau đó, Phanxicô trở lại với công việc làm ăn, và xây dựng công danh. Dĩ nhiên, cuộc hoán cải đâu phải hoàn tất một sớm một chiều? Chàng lại thành công trong công việc buôn bán (1 Cel 4), lại mơ những thành công thế gian, lại sống trong nhung lụa (Đại Truyện 4,1).

- Nhưng có một chuyện mới: Phanxicô không muốn sống tầm thường; chàng mơ làm hiệp sĩ. Rơ ràng chàng muốn dứt với một cuộc sống dễ dăi. Thế gian sẽ không c̣n là một quang cảnh cho chàng thưởng thức nữa, nhưng từ nay sẽ là một sân khấu để chàng lập những kỳ công. Chàng như lật ngược các vai tṛ. Từ nay, sẽ không là người thừa tự của người cha trần thế, là ông Bênađônê, nhưng tự lập và đạt những thành tích vẻ vang. Phanxicô muốn đạt được những danh hiệu riêng cho ḿnh: tự tạo cuộc đời, tự xây dựng công danh bằng cách vượt qua các trở ngại. Chàng ra trận.

- Đây có vẻ là một sự thay đổi tốt trong lối sống: Trong thực tế, Phanxicô vẫn đang t́m cách tránh thoát bàn tay Chúa. Chàng muốn tự tạo, tự lập, không phó ḿnh cho Chúa, không muốn mở ḷng ra. Do đó đây chưa phải là một cuộc “vượt qua”, mà là một cuộc đào thoát. Cũng v́ thế, Phanxicô lại kẹt vào trong đó; chàng cứ loay hoay với ư định thực hiện những giấc mộng lớn, chờ đợi một biến cố nào đó tới trấn an ḿnh.

- Chúa cho chàng mơ thấy một lâu đài với các vũ khí mang h́nh thánh giá: Ta tưởng Chúa sẽ chận bước Phanxicô, nào ngờ Người lại làm cho các khát vọng của chàng nên mạnh thêm. Nhưng khi sắp lên đường, Phanxicô lại thấy buồn chán.

***

Chính những sự kiện tầm thường trong đời sống hằng ngày lại rất quan trọng đối với chúng ta: một cơn bệnh bắt ta ngưng sinh hoạt và đưa vào tĩnh lặng, tới độ ta không chịu nổi v́ khám phá một chỗ trống trong ḷng; một chuyến du ngoạn, một cuộn phim ta tưởng hay đẹp, nhưng lại làm ta thất vọng; một bức thư của một người bạn hay chuyến đi thăm một người bà con, tuyệt vời lắm, nhưng không thỏa măn ta; sự tận tụy trong công việc hay niềm hăng say làm việc, nhưng thật ra chỉ là một sự trốn tránh hay t́m quên những đ̣i hỏi thâm sâu hơn.

Ai lại không có lần cảm thấy cần được một người bạn hay một người cố vấn xác minh cho ḿnh một nẻo đường mà đến nay ḿnh vẫn thấy có ǵ đó không trong sáng. Họ khuyến khích ta đi theo những ǵ ta đă nói với họ, nhưng ngay khi đó ta cảm thấy bất an. Nhưng c̣n Chúa, Người gọi ta tỉnh dậy cách kín đáo và tế nhị, nên ta phải rất chú ư, phải biết t́m về tĩnh lặng. Chúa không xô đẩy vội vàng, mà chỉ dùng những sự kiện tầm thường của cuộc sống mà đánh thức ta.

Phanxicô đă biết lưu ư. Với những người biết lưu ư, th́ không có ǵ là tầm thường. Tất cả có thể trở thành một tiếng mời gọi người ta đi sâu lương tâm để hiểu rơ hơn mọi chuyện. Đối với Chúa, không có ǵ là xoàng xĩnh, tầm thường. Do đó, “ước ǵ hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa… Chớ cứng ḷng” (Tv 94).

***

Lạy Thiên Chúa tối cao và vinh hiển,

xin chiếu sáng cơi ḷng tăm tối của con.

Xin ban cho con đức tin ngay thẳng,

đức cậy vững vàng và đức mến hoàn hảo.

Lạy Chúa, xin ban cho con được ơn hiểu biết,

để con chu toàn sứ mạng thánh thiện và chân thật Chúa giao phó.

(Kinh đọc trước Thánh giá)

Ghi chú:

1 Cel, 2 Cel: Đây là hai quyển tiểu sử của thánh Phanxicô do thầy Tôma thành Celano viết.

Đại Truyện: Đây là quyển tiểu sử của thánh Phanxicô do thánh Bônaventura viết.

 Lm. FX Vũ Phan Long, OFM

            Nói đến Cha Thánh Phanxicô, chúng ta nghĩ ngày đến h́nh ảnh của một người cha nhân từ, người thầy mẫu mực, người anh đạo đức, người bạn hiền ḥa gần gủi, thân thương, tràn đầy niềm kính ái; Và khi suy ngẫm về sự hoán cải của Người, th́ những hiểu biết, những cảm nghiệm của chúng ta chỉ bằng một giọt nước trong một đại dương.

            Đối với Cha Thánh, hoán cải là một ơn Chúa ban để biết từ bỏ mọi vui thú của thế gian, những ích kỷ riêng tư của bản thân, và biết ăn năn, hối hận về những lỗi đă phạm, chấp nhận h́nh phạt để đền bù; la biết thay đối tâm hồn, thay đổi đời sống bằng việc cầu nguyện liên lỉ để chiến đấu, khắc phục, chế ngự bản thân, quy hướng về Thiên Chúa và đến với người khác với ḷng yêu mến Chúa…

            Là con của một thương gia giàu có, lại được phú bẫm với một tâm hồn cao thượng, tế nhị, nhạy cảm; nhưng Phanxicô lại chạy theo danh vọng, thích sống xa hoa, vung văi bạc tiền để t́m vui với bạn bè khiến đời sống thiêng liêng chết lịm; cụ thể như khi muốn đạt mộng công danh, Phanxicô đă không ngần ngài dùng tiền bạc để mua áo giáp và ngựa chiến để ṭng quân.

            Bị bắt ở tù, sau đó được phóng thích v́ cơn bệnh ngặt nghèo, Phanxicô đă bắt đầu giai đoạn hồi tâm, Chính Chúa đă gởi những cơn bệnh để đưa Phanxicô trở về với chính ḿnh. Trong tận cùng nỗi đau khi cận kề cái chết, Người mới nhận ra ḿnh đă sống một cuộc sống quá vô nghĩa, phung phí thời gian, phung phí bạc tiền, kiếm t́m những thú vui trần gian, tuy sống nhưng cũng như chết, Người khắc khoải, hối tiếc…

            Sau khi lên đường ṭng quân lần thứ nh́, Thiên Chúa lại t́m gặp Phanxicô  trong giấc mơ, khiến Người bối rối, xa lánh bạn bè, trầm lặng, suy tư, cầu nguyện, chờ đợi… Và Thiên Chúa lại đến xua tan bóng tối mây mù, đánh thức tâm hồn cao thượng, khơi lên ngọn lửa đầy nhiệt huyết, hé mở cho Người cánh cửa yêu thương, d́u Phanxicô tiến lên con đường hoán cải bằng cách trao tặng chính Đức Kitô bằng xương, bằng thịt, mang nỗi đau tận cùng của xă hội, lê lết bên đường với tấm thân phong hủi lỡ loét, hôi hám chờ đợi của bố thí.

            Cảm nhận được Đức Kitô nghèo hèn, hiện diện trong người đau khổ và để đáp trả t́nh yêu cao vời, ngọt ngào ấy, Phanxicô đă ôm hôn người phong hủi ấy bằng một ṿng tay tŕu mến, với trái tim nồng nàn, chan chứa yêu thương. Đây là điều mà trước kia không bao giờ Phanxicô nghĩ đến v́ người rất ghê tởm người phong cùi. Chỉ nghĩ đến họ thôi là Phanxicô đă buồn nôn. Và cũng bắt đầu từ đây, Người ngẩn cao đầu nói không với vật chất, bạc tiền, quên ḿnh, đến với anh em, và luôn xin ơn tha thứ, Người bắt đầu chọn “Tin Mừng làm chuẩn”, và luôn triệt để thực hành Lời Chúa, đích thật là người sống “hoán cải và tin vào Tin Mừng” (Mc 1, 14).

            Cha Thánh Phanxicô đă tiến tới đỉnh trọn lành bằng con đường hoán cải, và hoán cải là biến đổi từ xấu trở nên tốt, là con đường nên thánh. Sức mạnh đă giúp cho Cha Thánh tiến bước là sự cầu nguyện liên lỉ, việc làm thể hiện tâm tinh hoán cải của Người là yêu thương và khiêm hạ, trọn cuộc đời của Cha Thánh không có những việc lớn để phô trương hay khoe khoang, cũng không viễn vông xa vời mà là sự bắt đầu từ chính bản thân ḿnh bằng những việc bé nhỏ nhưng với trọn vẹn yêu thương. Và Thiên Chúa nhân từ hằng yêu người bé mọn, đă cất nhắc Người làm vị Thánh lỗi lạc của cả nhân loại từ xă hội cho đến giáo hội và nhất là của gia đinh Phan Sinh nói riêng.

            Từ ấy đến nay, tám trăm năm đă qua nhưng gương sáng của Cha Thánh vẫn rạng ngời, vẫn tỏa hương trong ḷng nhân loại, trong mái nhà Giáo Hội, và t́nh yêu Thiên Chúa vẫn chan ḥa cho những ai biết sống tinh thần hoán cải. Và trong t́nh yêu bao la chan ḥa ấy, Mẹ Giáo Hội đă ưu ái tặng ban cho đại gia đ́nh Phan Sinh một Năm Thánh, chúng ta, những người đă, đang chọn Linh Đạo Phan Sinh làm lối bước về Nhà Chúa hăy ghi ḷng hai chữ hoán cải, hăy học và hành theo gương của Cha Thánh mỗi ngày cho đến trọn đời hầu mong xứng đáng với ân huệ Chúa tặng ban.

 T.CT

Khi ra đi rao giảng Tin Mừng Nước Trời, Chúa Giêsu đă bắt đầu kêu gọi: “Hăy hoán cải, v́ Nước Trời đă gần bên” (Mt 4,7; x. 3,2).

Chúng ta thường nói tới việc ăn năn đền tội, tức là hối hận về một lỗi phạm và chấp nhận một h́nh phạt để đền bù. Nhưng danh từ đền tội có ư nghĩa căn bản là hoán cải (tiếng hy lạp: metanoia), la thay đổi hướng ḷng, thay đổi con đường.

Cha thánh Phanxicô sau khi trở lại đă rao giảng sự hoán cải cho mọi người (1 Cel 23).  Những anh em đầu tiên đến chia sẻ lối sống của ngài đă mang tên là “Nhóm người sống đời đền tội thành Assisi” (Ba Người Bạn (Bnb), số 17). Nhóm Ḍng Ba tiên khởi được gọi là “Ḍng Đền Tội” (Ordo de Pœnitentia) hoặc “Anh chị em ăn năn đền tội”. Sự chọn lựa đó gây nên một tiếng vang không nhỏ, v́ đối với con người thời đó, con đường đền tội vẫn c̣n là một cái ǵ hoàn toàn xa lạ, và bị coi như một chuyện điên rồ (x. Bnb, 39).

Đức giáo hoàng Innôxenxio III, sau khi chấp nhận Bản Luật Phúc Âm của anh em, đă nói: “Anh em hăy ra đi, và xin Chúa ở cùng anh em! Anh em hăy rao giảng sự hoán cai cho mọi người như Chúa sẽ đoái thương soi sáng cho anh em. . .” (1 Cel 33). Và chính Phanxicô cũng đă bảo anh em đi rao giảng sự hoán cải cho mọi người (Luật không sắc dụ (Lksd) 21,3-9; Thư gửi các Anh Phục vụ (TcPv), c. 6).

Chúng ta sẽ xem cha thánh sống đời hoán cải như thế nào, và học hỏi quan niệm của ngài về sự hoán cải.

I.- Cha thánh Phanxicô sống đời hoán cải

A.- Hoán cải là một ân huệ

Đối với cha thánh Phanxicô, hoán cải là một ơn Chúa ban. Ngài viết trong Di chúc (DC): “Chúa đă ban cho tôi, tu sĩ Phanxicô, ơn bắt đầu cuộc đời hoán cải như thế này...” (c.1). Đối với ngài, tất cả là ân huệ: hoán cải là một ơn, cũng như ơn tin vào các nhà thờ (DC, 4), ơn tin vào các linh mục (c. 6), ơn được có những anh em tới chia sẻ lư tưởng của ḿnh (c. 14)...

Theo thánh nhân, chính Chúa đóng vai chủ động và khởi xướng trong cuộc hoán cải cũng như trong mọi khía cạnh khác của đời sống ngài: Chúa đă dẫn ngài đến với người cùi (DC, 2), đă mạc khải cho ngài biết phải sống theo Phúc Am (c. 14), đă mạc khải cho ngài biết phải chào người ta bằng lời này: “Xin Chúa ban b́nh an cho quí vị” (c. 23).

B.- Hoán cải là bỏ đường tội lỗi

Cha thánh viết tiếp trong Di chúc: Trước khi được ơn bất đầu hoán cải, ngài đă “sống trong tội lỗi” (c. 1).

Điều mà ngài gọi là “tội lỗi”, thường chỉ là việc chạy theo danh vọng, giàu sang, t́m kiếm một nếp sống tiện nghi, xa xỉ, tiêu xài tiền bạc hoang phí, để mua vui với bạn bè. Quả thật, đối với một vị thánh đă đạt tới đỉnh cao của sự thánh thiện, về cuối đời, nh́n lại quá khứ xa xưa, th́ thời gian trước khi được ơn trở lại với Chúa quả là một giai đoạn “sống trong tội lỗi”: chỉ mải miết t́m kiếm bản thân và những sự phù vân thế gian. Thật vậy, bản chất sâu xa của tội lỗi nằm ở xu hướng ích kỷ, qui về ḿnh, thay v́ qui hướng về Thiên Chúa và qui hướng về người khác với ḷng mến Chúa.

C.- Hoán cải là từ bỏ thế gian

Nhưng ơn Chúa đă can thiệp vào trong đoạn đời thanh niên của Phanxicô để đưa chàng đến quyết định rời bỏ thế gian.

1)       Một cơn bệnh

Chúa đă gửi tới cho chàng một cơn bệnh. Nhờ cơ hội này, Phanxicô thay đổi cái nh́n về ngoại cảnh. Chàng bắt đầu chán ngán những cuộc vui chơi, yến tiệc ồn ào (x. 1 Cel 3-4).

            2) Vỡ mộng công danh

Tuy nhiên, sau cơn bệnh đó, Phanxicô vẫn nuôi mộng công danh, vẫn muốn làm hiệp sĩ đi lập chiến công và chiếm được trái tim của một người đẹp. Chính Chúa sẽ dùng tham vọng đó để biến chàng thành một hiẹp sĩ của Người.

a) Trong một giấc chiêm bao, Phanxicô thấy một lầu đài đầy vũ khí có ghi dấu thánh giá, và trong lâu đài ấy lại có một thiếu nữ rất đẹp. Chàng được Chúa cho biết là tất cả những thứ đó sẽ thuộc về chàng và các hiệp sĩ của chàng, nếu chàng dám chấp nhận chiến đấu dưới lá cờ của Chúa Kitô (x. 1 Cel 5; Đại Truyện[1] 1,3; Bnb 5).

     b) Tại Spôlêtô, Phanxicô nghe tiếng Chúa truyền lệnh cho chàng rời bỏ binh nghiệp, trở về Assisi, để sẵn sàng theo Chúa, v́ Chúa cao trọng và giàu sang hơn loài người (x. 2 Cel 6; Đại Truyện 1,3; Bnb 6).

     c) Khi trở lại Assisi, sau bữa tiệc linh đ́nh cuối cùng với bạn bè, Phanxicô được ơn Chúa tác động mạnh mẽ trong ḷng, làm cho chàng trầm tư, đến nỗi bạn bè chế riễu chàng rằng chàng đang mơ tới người vợ tương lai (x. 1 Cel 7; Bnb 7).

3) Cuộc gặp gỡ người cùi

Sau những gợi ư gián tiếp và xa xa của Chúa trong tiềm thức và ư thức của Phanxicô, ơn Chúa sẽ biến đổi con người chàng một cách rơ rệt và cụ thể hơn bằng những hành động và những trung gian hữu h́nh. Sự kiện lịch sử quan trọng và nổi bật nhất đánh dấu cuộc hoán cải của Phanxicô, chính là cuộc gặp gỡ với người cùi, như ngài đă ghi lại trong Di chúc: “Chúa đă dẫn tôi đến với người phung và tôi đă tỏ ḷng thương xót họ” (c. 2). Các Truyện kư có kể rơ chi tiết: Phanxicô đă ôm hôn một người cùi dọc đường (x. 1 Cel 17; Đại Truyện 1,5; Bnb 11). Đây là một bước nhảy vọt trong đức ái. Thật vậy, các Truyện kư cho ta biết rằng Phanxicô được Chúa phú bẩm cho tính quảng đại và ḷng nhân ái. Nhưng sống theo tính quảng đại bẩm sinh, th́ chỉ ở mức độ tầm thường của ḷng bác ái. Với cái hôn trao tặng một người cùi, Phanxicô đă vượt từ mức bác ái tầm thường và thông thường qua mức bác ái phi thường mang tính anh hùng, v́ ḷng mến Chúa. Đó là dấu chỉ lẫy lừng nhất của ơn hoán cải đă làm cho Phanxicô thắng vượt được xu hướng ích kỷ để đến với tha nhân, nhất là những tha nhân nghèo khổ hơn cả, và là hiện thân ưu tiên của Chúa Kitô[2].

Chính hành động bác ái phi thường đó đánh dấu một biến đổi sâu sắc trong tâm hồn và trong cảm giác của Phanxicô, đến nỗi sau này thánh nhân có thể viết: “Điều đối với tôi trước kia là ghê tởm, đă trở thành dịu ngọt cho tôi trong tâm hồn cũng như ngoài thể xác” (DC 3). Sự dịu ngọt cho tâm hồn đó chắc chắn phát xuất từ Thiên Chúa, là Đấng có bản chất là T́nh Yêu (1 Ga 4,16; Thư gửi các tín hữu bản II (TTh II), c. 87).    

            4) Gặp gỡ Chúa Kitô chịa đóng đinh

Hành vi bác ái phi thường đối với người cùi đă đánh dấu một bước tiến quyết liệt trong cuộc hoán cải của Phanxicô: đem ngài trở lại trực tiếp với tha nhân, và gián tiếp với Chúa Kitô đau khổ và khiêm hạ. Nhưng Chúa Thánh Thần c̣n tiếp tục tác động để đẩy Phanxicô tiến xa hơn nữa: Phanxicô sẽ được gặp Chúa Kitô một cách gần gũi, trực tiếp hơn.

a) Trong nơi cô tịch: Theo thánh Bônaventura, Phanxicô, sau khi hôn người cùi, đă thích t́m vào nơi cô tịch để cầu nguyện. Chính trong một lúc cầu nguyện như thế, ngài được thấy Chúa Kitô-chịu-đóng-đinh hiện ra với ngài. Từ đó, h́nh ảnh Đấng chịu nạn được in sâu vào ḷng ngài cho đến chết (Đại Truyện 1,5).  

b) Trong nhà thờ Thánh Đamianô: Cuộc gặp gỡ này đă làm sáng tỏ sứ mệnh của Phanxicô là phải trùng tu Nhà Chúa, nghĩa là cuối cùng, trùng tu Giáo hội (x. 2 Cel 11; 204;  Đại Truyện 2,1; Bnb 13).

            5) Gặp Chúa Kitô trong các linh mục và trong lời Phúc Am

Mục đích của hoán cải là để bước theo Chúa Kitô, một Chúa Kitô nghèo khó, và hạ ḿnh phục vụ mọi người. Để biết và theo Chúa Kitô cách chắc chắn, Phanxicô phải t́m gặp Người trong Giáo hôi, cụ thể hơn, trong các bí tích (Bí tích Thánh Thể: Huấn ngôn 1), trong Lời Chúa (DC 14-16), và trong các thừa tác viên có phận sự ban phát các bí tích và hướng dẫn Dân Chúa (DC 8-9.13).

D.-Kết luận

Nh́n vào gương cha thánh Phanxicô, chúng ta thấy rằng:

- Sự hoán cải của ngài không phải là một hành động riêng rẽ và mau lẹ, nhưng là cả một quá tŕnh.

- Ơn hoán cải Chúa ban cho ngài không phải chỉ là một hiện sủng, nhưng c̣n là một thường sủng.

- Việc ngài từ bỏ thế gian (DC 3) không phải chỉ là hành động rời bỏ cha mẹ, anh em và bạn bè vui chơi trước đây, và từ bỏ của cải, danh vọng, để bước vào một nếp sống mới. Nhưng ngài đă được Chúa dẫn đưa dần dà qua một quá tŕnh gồm nhiều biến cố khác nhau, làm cho ngài thấm thía kinh nghiệm đời và khám phá ra các khía cạnh phong phú của sứ mạng và của lư tưởng. Nh́n theo một phương diện hữu h́nh nào đó, ngài đă rời bỏ thế gian, nhưng ngài vẫn hoạt động trong thế gian, để cứu thế gian. Nhưng dù ở trong thế gian, ngài vẫn không thuộc về thế gian (x. Ga 17,14-18), v́ đă từ khước tinh thần thế gian, và ngài vẫn phải chiến đấu liên lỉ chống lại tinh thần ấy, bằng những cố gắng tích cực để sống theo Phúc An. Chính ngài sẽ viết trong Bản Luật 1221 của Anh Em Hèn Mọn: “Bây giờ, sau khi đă từ bỏ thế gian, chúng ta chỉ có một việc phải làm là tuân theo thánh ư Chúa và làm đẹp ḷng Người” (Lksd 22,9).

            II.- Quan niệm của cha thánh Phanxicô về sự hoán cải

A.- Cái nh́n của Phanxicô về thân phận con người

1) Chương tŕnh tạo dựng

Con người được Thiên Chúa tạo dựng cách rất cao quí: theo h́nh ảnh Con yêu dấu của Người (x. Hn 5,1).

2) Sự sa ngă

Nhưng con người đă sa ngă v́ tội lỗi ḿnh. Tuy nh́n nhận có sự xúi giục của Satan (x. Hn 2,4), cha thánh vẫn nhấn mạnh đến trách nhiệm của con người: chính xác thịt chủ động chống lại Thiên Chúa (Hn 10).

3) T́nh trạng sa đọa

Sau khi phạm tội, loài người đă trở thành nô lệ của tội lỗi (x. Ga 8,34) và ra khốn nạn (Lksd 22,6). Cha thánh khẳng định: “Chúng ta hăy biết chắc chắn rằng chúng ta chỉ có nết xấu và tội lỗi” (Lksd 17,8; x. Rm 7,18).

4) Ơn cứu độ

Con người bị nô lệ tội lỗi, không thể làm được điều ǵ lành (x. Hn 8,2) và không thể tự giải thoát được (x. Rm 7,24). Bởi vậy cần có sự can thiệp của Thiên Chúa. Sự can thiệp đó đă xảy ra trong việc Ngôi Lời nhập thể để mạc khải Chúa Cha (TTh II 4-5; Hn 1; Lksd 23,5-6), và nhất là trong việc Người chết trên thập giá để cứu chuộc chúng ta (Hn 6,1; TTh II 6-15; Lksd 23,6).

5) Tác dụng của ơn cứu độ

Chúa Kitô đă thực hiện việc cứu độ, để giải thoát chúng ta khỏi ách thống trị của “luật sự tội và sự chết” (Rm 8,2) và khỏi ách thống trị của “tinh thần xác thịt”. Nhưng sự cứu độ này c̣n phải được Chúa Thánh Thần ứng dụng vào trong  đời sống mỗi người.

Dựa theo Hn 8,1-2, cha thánh cho ta hiểu: Chính Chúa Thánh Thần hoán cải ḷng chúng ta bằng cách làm cho chúng ta tin vào Đức Giêsu là Chúa cứu thế và làm cho chúng ta có khả năng làm sự lành và sống thánh thiện.

            B.- Quan niệm của cha thánh về sự hoán cải

1) Tại sao phải hoán cải?

Tại v́, sau khi Ađam nghe theo ma quỉ xúi giục mà phạm tội bất tuân (x. Hn 2), th́ mọi người chỉ có nết xấu và tội lỗi (x. Lksd 17,7), mọi người đều bị chi phối bởi “tinh thần xác thịt” (x. Lksd 17,11-12), “coi phạm tội là điều êm dịu, c̣n phụng sự Thiên Chúa th́ thật khó nhọc” (T ThII 69). Con người xác thịt đă trở nên bất lực, đă không làm được điều ǵ lành (Hn 8,2), mà lại c̣n luôn luôn chống nghịch với mọi điều lành (x. Hn 12,2). V́ có tinh thần xác thịt ngự trị, nên cơi ḷng con người trở nên tối tăm và chai đá (Hn 1,14-15), từ đó phát xuất ra mọi thứ tội lỗi và đam mê (T Th II 37.69) làm cho con người thành nô lệ thế gian, xác thịt và ma quỉ (T Th II 65-66). Chính cơi ḷng xấu xa đó phải thay đổi tận gốc rễ.

2) Nhờ đâu mà hoán cải?

Câu trả lời của cha thánh Phanxicô rất đơn giản: Nhờ sức mạnh của Tinh Thần Chúa, con người mới có thể hoán cải được tâm hồn.

Do đó, thánh nhân đă khuyên anh em: “Trên hết mọi sự, anh em phải ao ước được Tinh Thần Chúa và tác động thánh của Người” (L 10,9), v́ chính Chúa Thánh Thần hoán cải ḷng chúng ta, bằng cách thanh luyện, soi sáng nung nấu nội tâm chúng ta (x. Kinh “Lạy Thiên Chúa toàn năng vĩnh cửu” trong Thư gửi toàn Ḍng (T TD) 50-52). Người giúp chúng ta từ bỏ tội lỗi và thế gian (x. DC 1-3) để bước theo vết chân Đức Giêsu Kitô. 

Cha thánh gọicách tổng quát đời sống hoán cải đó của người Phan sinh là cuộc “bước đi trong Thần Khí” (Lksd 5,4-5) hay là “phục tùng Thần Khí” (x. Kinh “Kinh mừng các Nhân đức” (K Nđ), 15). 

3) Ư nghĩa phượng tự của hoán cải

Như vậy, theo cha thánh Phanxicô, hoán cải là chế ngự xác thịt (x. Lksd 17,14) để bắt thân xác vâng lời Thần Khí và vâng lời anh em (x. K Nđ 15). Và v́ cần có Thần Khí giúp ta trong việc này, nên cha thánh khuyên chúng ta phải ước ao, nghĩa là cầu nguyện, cho có được Tinh Thần Chúa và tác động thánh của Người (L 10,9; x. Lc 11,13). Liền trước và sau lời khuyên trọng tâm đó của Luật Ḍng Anh Em Hèn Mọn, cha thánh đề cập đến hai khía cạnh của đời sống hoán cải:

- Khía cạnh tiêu cực: “Anh em hẵy tránh mọi h́nh thức kiêu ngạo, huênh hoang, ganh tị, tham lam, bận tâm và lo lắng việc đời, nói xấu và cằn nhằn” (L 10,7). Đó là khổ chế, tự chế và từ bỏ trong đời sống hoán cải: Phải từ bỏ tất cả mọi trở ngại cho suy tư và hành động mới:

* thế gian (gia đ́nh, danh vọng: mộng hiệp sĩ. . .),

            * tội lỗi, đam mê dục vọng (x. Hn 5,3),

            * nhất là ư riêng (x. Hn 2).

- Khía cạnh tích cực: Nhờ tác động thánh của Thần Linh Chúa, anh em sẽ cầu nguyện cùng Chúa luôn luôn với tâm hồn trong sạch”, sẽ có ḷng “khiêm nhường, nhẫn nhục trong khi bị bách hại và đau ốm”, sẽ “yêu mến những kẻ bách hại, khiển trách và buộc tội” anh em (L 10,9-10).

Tóm lại, chương tŕnh hành động cụ thể của đời sống hoán cải gồm hai việc chính:

(1) chế ngự xác thịt,

(2) và cầu nguyện cho được Tinh Thần Chúa.

Trong Luật Ḍng cũng như trong chính đời sống của ngài, cha thánh Phanxicô đă kết hợp hài ḥa hai mặt ấy lại với nhau thành như việc phượng tự mà người Phan sinh phải dâng lên Thiên Chúa (x. L 3; Lksd 3). Thật vậy, phượng tự ki-tô giáo không phải chỉ có cầu nguyện, nhưng gồm mọi sinh hoạt của con người, với linh hồn và thân xác trong sự duy nhất của ngôi vị, khi các sinh hoạt đó xảy ra dưới tác động của Tinh Thần Chúa. Do đó, thân xác phải ăn khớp hài ḥa với linh hồn trong quyết tâm hoán cải, nghĩa là toàn diện con người phải vâng lời Thần Linh Chúa.

Thánh Phaolô cũng hiểu phượng tự theo nghĩa bao quát đó khi ngài khuyên: “Anh em hăy dâng hiến thân ḿnh anh em làm lễ tế sống động, thánh thiện, đẹp ḷng Thiên Chúa. Đó là sự thờ phượng thiêng liêng của anh em” (Rm 12,1).

Để trở nên hy tế thiêng liêng, than xác chúng ta phải qua lửa thanh luyện của khổ chế, gồm những việc ăn chay, hăm ḿnh, nhằm làm cho con người chúng ta trở nên thuấn thục, dễ dạy đối với tác động của Thần Khí, thấm nhuần và chan ḥa Tinh Thần Chúa, đến nỗi chính thân xác chúng ta thực sự trở nên “đền thờ của Chúa Thánh Thần” (1 Cr 6,19-20).

C.- Kết luận

     Sống hoán cải như thế, người Phan sinh sẽ đi đến chỗ yêu Chúa trên hết mọi sự, nhận Chúa làm nguồn hạnh phúc độc nhất của ḿnh. Cứ xem các Kinh mà thánh Phanxicô đă dùng, th́ ta thấy thật sự đă nhận Chúa làm nguồn hạnh phúc duy nhất: Kinh Tung hô đọc vào mọi Giờ Kinh; Lời mời gọi ngợi khen Thiên Chúa; nhất là Kinh Ngợi khen Thiên Chúa tối cao. Cũng v́ thế, truyền thống dân gian đă gán cho ngài một lời kinh rất đẹp: “Lạy Thiên Chúa, xin thu hút ḷng con” (Absorbeat):

            Lạy Chúa,

            xin thu hút ḷng con

            khỏi đam mê mọi sự trên đời,

            thu hút bằng t́nh yêu nóng bỏng

            và ngọt ngào của Chúa,

            để con chết v́ say mê mối t́nh của Chúa,

            như chính Chúa đă vui ḷng chết

            v́ say mê mối t́nh của con.

Chúng ta ghi nhận là Phanxicô sống hết sức khổ hạnh với ḿnh, nhưng lại rất mềm giẻo với anh em: ngài đă ân cần khuyến cáo thánh Clara và các bạn đầu tiên của ḿnh không được thái quá trong việc hành xác (2 Cel 21, 22). Ngài thường xuyên dạy anh em phải cung ứng đầy đủ nhu cầu thể xác, sao cho nó khỏi viện cớ để nổi loạn hay bất măn. C̣n ngài, ngài đă lao ḿnh vào cuộc chiến với bản thân bằng một ư chí quyết liệt, đến nỗi vào cuối đời, ngài cảm thấy cần phải xin lỗi “Anh Lừa” (thể xác) v́ đă quá mạnh tay với anh. Anh Tôma Xêlanô ghi nhận đây là trường hợp duy nhất mà “hành động và lời nói của cha thánh đă không ăn khớp với nhau” (2 Cel 129).

Qua cuộc sống đền tội bên trong lẫn bên ngoài, Phanxicô đă thực thi hầu như trọn vẹn những yêu sách của “các Mối Phúc chí ái” chính ngài đă công bố theo sau Phúc Am (x. Hn 13,26.28), ngài đă dâng hiến mạng sống ḿnh để cứu độ các tội nhân, là đối tượng vẫn làm cho ngài phải băn khoăn thao thức. Kết quả là thánh nhân đă khắc phục được bản thân và thực hiện được một sự duy nhất nội tâm tuyệt hảo (E. Longpré).

FX Long, ofm

Thư Áo Nâu: Ước Mơ Khó Đạt

            Áo Nâu, Anh thân yêu

            Năm 1998, em có theo con em đi vùng sâu vùng xa trong chiến dịch “Mùa Hè Xanh” của các sinh viên. Khi đến nơi, vốn là “mít ướt”, em khóc hết nước mắt: Một vùng tối tăm đ́u hiu không điện không nước; con người ở đây trông ốm gầy, lem luốc làm sao!  Trẻ em và cả người lớn đa số đều không biết chữ. Em đă cùng với các con giúp họ học chữ; cầm tay họ nắn nót vẽ những đường thẳng đường cong để hiện h́nh những kư tự i, t, rồi o, a...

            Ngoài các công việc ấy, sinh viên c̣n mang theo lương thực khô và thuốc thông dụng hằng ngày để cứu trợ bà con.

            Khi đă hết thời gian để trở về, em lại gặp một cụ bà tâm sự: Bà sinh được 4 người con, chồng mất sớm, bà tần tảo nuôi con trong cảnh nghèo khổ, rồi cũng dựng vợ gả chồng cho cả 4; tuy đám cưới sơ sài, bà để lại cho con chỉ là vài món lặt vặt ai cũng có thể kiếm được. Thế rồi đến hôm nay cụ đă già, bệnh hoạn, chẳng có người con nào nh́n bà cụ cả, chúng lư luận rằng hồi đó cưới hỏi, bà chẳng cho ǵ cả...

            Cuộc đời trớ trêu! Nghe xong, em run cả người. Trong lúc xúc động, phản ứng tự nhiên, điều em suy nghĩ đầu tiên chỉ là làm ǵ đó để an ủi cụ bà. Thế là em vội vàng nhận cụ bà làm mẹ nuôi. Bông nảy ra trong em một mơ ước là mọi người sẽ có trách nhiệm đối với người thân và đồng loại! Em thầm hứa sẽ cố gắng bù đắp cho cụ bà phần nào những thiếu hụt do hành vi của các người con bất hiếu của bà.

            Niềm vui “cho đi” vừa mới kịp tới, th́ cũng lúc ấy em cảm thấy lo âu: Bà theo chân em về nhà, trong ḷng em h́nh dung ra được những khó khăn của bài toán, nào chồng nào con, nào kinh tế! Làm sao t́m cho ra đáp án? Nhưng trong ḷng vẫn thương cụ bà, và với niềm trông cậy vào sự an bài của Chúa, nên đi th́ cứ đi. May mắn thay, về tới Saigon, em lại gặp một Sơ Nữ Tử Bác Ái mà em được quen từ thời c̣n đi học. Sơ đă sẵn sàng nhận đưa cụ bà vào viện dưỡng lăo: Chúa đă an bài và tiếp sức!

            Thế rồi từ đó, trong hoàn cảnh kinh tế ngày càng suy sụp, nhu cầu chi tiêu ngày càng đ̣i hỏi cấp bách hơn, cuộc sống đè nặng trên vai một người mẹ, một người vợ, một người tông đồ... và rồi em quyên bẵng không bao giờ nghĩ đến cụ bà nữa. Tuy nhiên lời ước mơ thời ấy th́ vẫn vang vẳng trong tâm tư...

            Mới đây, em gặp lại bà Sơ đă từng giúp cụ bà, thông tin cho em hay biết rằng cụ bà đă nhập Giáo Hội, sau đó đă từ trần trong b́nh an. Vấn nạn và cũng là mơ ước của em thời ấy lại sống dậy mănh liệt hơn trong em. Tại sao có nhiều người giàu có, chi tiêu phung phí, mà không chút mảy may thương những người đói nghèo đơn côi. Tại sao bên cạnh cái gọi là kinh tế tăng trưởng vượt bực, bên cạnh cái gọi là tiến bộ trong việc xoá đói giảm nghèo lại c̣n vô số những người bị bỏ rơi! Tại sao có bao nhiêu sân gôn, bao nhiêu khách sạn 5 sao, siêu sao, bao nhiêu khu nhà lầu cao sân rộng, bao hiêu là khu gia cư, bao nhiêu biệt thự tư nhân giá lên đến một vài tỉ đồng, mà vẫn nhan nhản những người ḅ lê lết giữa đường, kiếm chút không gian của cuộc sống. Tại sao có những bữa tiệc mà khẩu phần lên tới hàng triệu đồng, trong khi chỉ một vài ngàn đồng thôi là giúp cho một em bé có một mẩu niềm vui! Tại sao có hàng ngàn hàng vạn những ngôi nhà t́nh thương, mái ấm t́nh thương, mà vẫn c̣n những em bé không ai nh́n nhận, lang thang đây đó, như những sinh vật lạ lùng ngoài hành tinh để ngơ ngác nh́n người qua lại! Tại sao c̣n những con người lợi dụng những bệnh nhân, lợi dụng những em bé tật nguyền để làm tiền trên ḷng thương xót của tha nhân ! Rêu rao làm ǵ những thành quả của con người gian dối, để rồi sự thật vẫn bị nhốt vào bóng tối tử thần...

            Nhớ về cuộc đời Cha Thánh Phanxicô, khi đang sống trong nhung lụa, đang sống như hoàng tử, như “Anh Đại” của cả một đám bạn bè, Ngài lại từ bỏ để t́m cái nghèo, NGHÈO thánh thiêng, t́m BÀ CHÚA NGHÈO, sẵn sàng đến cùng chung chia cuộc sống với đám người ăn mày, nhận một người ăn xin làm cha nuôi, trong khi đó th́ những con cái Ngài, những người đă khấn hứa, những người quyết tâm theo cách thức của Ngài để bước theo vết chân Con Chúa lại lo t́m tiền tài danh vọng, bỏ qua nhiều cơ hội thực thi t́nh yêu thương.

            Anh ạ. Những ai có lương tâm, những ai là con người nhân bản th́ ai cũng có mơ ước ấy, Nhưng mơ ước ấy có đạt được hay không? 

 Agnès Kim Gương

“Anh” Phaolô Giuse Phạm Đ́nh Tụng, SFO

Lúc 10 giờ 10 sáng ngày 22 tháng 02, 2009, giáo hội Công Giáo toàn cầu “đă mất” một vị Hồng Y trung thành và thánh thiện, giáo hội Việt Nam đă mất một vị “cha già” nhân từ và khả kính, riêng những anh chị Phan Sinh Tại Thế Việt Nam cũng phải chia tay với người “anh rất kính ái của ḿnh” là Đức Cố Hồng Y Phaolô Giuse Phạm Đ́nh Tụng, SFO.

Thật vậy, theo lời của linh mục FX Vũ Phan Long, OFM cho biết: “Trong những dịp gặp ĐHY Phạm Đ́nh Tụng tại Hà Nội, khi tôi ra đó dạy cho Đại Chủng Viện, ĐHY cũng tự nhận ḿnh là "người của nhà Ḍng", v́ ngài là một thành viên trong Ḍng Phan Sinh Tại Thế; nhưng tôi chẳng c̣n nhớ là ngài đă gia nhập Ḍng Ba từ khi nào.” Ngoài ra, trong quyển "Tỉnh Ḍng Anh Em Hèn Mọn Việt Nam - Lược Khảo Lịch Sử" (Tập 3), khi đề cập đến Huynh đệ đoàn Phan Sinh Tại Thế Thánh Antôn xứ Hàm Long, Hà Nội, ở trang 131, cha Antôn Maria Trần Phổ, OFM, viết như sau: "Đặc điểm của đoàn là có các linh mục cũng là Ḍng Ba hướng dẫn. Sau khi cha Trịnh Như Khuê, SFO được thăng Tổng Giám mục Hà Nội và sau đó vinh thăng Hồng Y, cha Phạm Đ́nh Tụng cũng là Ḍng Ba, (tức Ḍng Phan Sinh Tại Thế) thay thế ngài hướng dẫn cho đoàn. Cha Phạm Đ́nh Tụng sau cũng được vinh thăng Giám Mục giáo phận Bắc Ninh, sau này được vinh thăng Tổng Gíam mục Hà Nội và Hồng Y." Thật vậy, tuy là một linh mục, giám mục, tổng giám mục, và sau này là hồng y, nhưng ngài vẫn luôn nh́n nhận ḿnh là một thành phần trong Ḍng Phan Sinh Tại Thế, ngài đă sống, và phục vụ như một người Phan Sinh Tại Thế đích thật.

Giờ đây, khi đọc đến những ḍng chữ này, và với niềm tin tưởng vào Chúa Kitô Phục Sinh, và trong tinh thần huynh đệ Phan Sinh, chúng ta vui mừng cảm tạ Thiên Chúa Từ Nhân đă thương nhận linh hồn Phaolô Giuse trở về với Ngài, và cùng tin tưởng rằng “người anh Hồng Y” ấy đang cầu nguyện cho hội ḍng của chúng ta cách đặc biệt như xưa kia ngài đă d́u dắt những người Phan Sinh Tại Thế ở Hàm Long, Hà Nội, Việt Nam qua mọi biến cố của xă hội trong thời đại của ngài.

Thật là một vinh dự cho hội ḍng của chúng ta khi có một “người anh trong ḍng” như Đức Hồng Y Phạm Định Tụng, SFO; giờ đây chúng ta cùng hiệp ư cầu nguyện cho ngài: Chúng con cậy v́ Danh Chúa Nhân Từ, cho linh hồn Phaolô Giuse được lên chốn nghỉ ngơi, hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời Sáng Lán vui vẻ vô cùng. Amen

 BBT

            Chúng tôi là hàng xóm của nhau đă gần 40 năm, chị lớn hơn tôi vài tuổi, và trong cái nh́n của mọi người th́ chị không có ǵ gọi là, nhưng tôi lại thấy ưu điểm của chị rất lớn: hiền hậu, cần mẫn, vâng phục, chăm lo gia đ́nh vẹn tṛn, với họ đạo chị luôn chu toàn bổn phận, và trong huynh đệ đoàn, dù chị là người đi trước, là bậc hiền tỷ của tôi nhưng chị luôn vâng phục dù tôi c̣n rất nhiều điều thiếu sót…

            Thuở ấy chị là huynh trưởng và tôi là thiếu nhi; chị bên ca đoàn giới trẻ th́ tôi ở ca đoàn thiếu nhi. Khi đủ tuổi bước vào giới trẻ, tôi và chị cùng ngồi chung một ca đoàn. Khi tôi là Người Phục Vụ giới trẻ th́ chị làm việc trong hội đồng giáo xứ, ngày chị tập làm người Phan Sinh, tôi đứng ở hàng ghế giáo dân để cầu nguyện cho chị, năm năm sau, hai chị em cùng đồng hành theo Đấng Áo Nâu. Mười lăm năm sau hai chị em đồng Vĩnh Khấn, thề hứa sẽ tuân giữ Lời Chúa theo tinh thần Phan Sinh đến trọn đời.

            Cuộc sống có nhiều thay đổi và có lắm điều nghĩ suy, họ đạo lại có quá nhiều sóng gió và giông băo làm cho những mối hận thù, ganh tỵ dấy lên mạnh mẽ trong ḷng con người làm cho huynh đệ đoàn tan ră… Khi huynh đệ đoàn tái sum họp th́ chị lại v́ cơm áo gạo tiền mà phải đi làm xa lắc xa lơ thỉnh thoảng mới được về thăm nhà, đôi khi chị em được gặp nhau nơi nhà thờ, tặng nhau nụ cười, cho nhau dăm lời thăm hỏi, tặng nhau chút thân t́nh, những lúc như vậy, tôi cảm thấy rất b́nh thường; Và cứ thế, thời gian cứ b́nh thản trôi qua…

            Một hôm nọ, tôi được tin chị bị bệnh hiểm nghèo ở giai đoạn cuối, hơi ngỡ ngàng v́ từ xưa tới giờ chị là người rất khỏe mạnh. Ḷng bối rối, tôi vội vả đến thăm chị, người thân của chị cho biết chị bị bệnh đúng như những ǵ tôi đă nghe; nỗi buồn đau bỗng đâu ùa tới vây kín tâm trí, thương chị đến se sắt ḷng…

            Gia đ́nh chị rất đơn chiếc nên tôi thường xuyên tới lui thăm viếng, phụ giúp lặt vặt cho chị, nh́n chị mỗi ngày một héo hon, tàn tạ ḷng tôi đau buốt. Điều đặc biệt là trong khi mọi người thân chuẩn bị tinh thần để lo hậu sự cho chị th́ cứ vô tư như thiên thần, chị không hề bận tâm đến phút vĩnh biệt gian trần đă cận kề; chị cứ mong cho mau hết bệnh để trở lại phục vụ họ đạo, phục vụ những người mà chị yêu mến.

            Ngày 11 tháng 2 vừa qua, tôi nhắc chị kính nhớ ngày lễ ḱnh Đức Mẹ Lộ Đức, tôi vừa dứt lời th́ chị cất giọng hát: “Lạy Mẹ Maria Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đồng trinh…” tôi vỗ tay nhè nhẹ, nhịp nhàng theo lời hát của chị và cùng hát với chị, nhưng chỉ hát được vài chữ th́ cổ họng của tôi nghẹn cứng, mắt tôi nḥa lệ, tôi cố gắng để không bật thành tiếng trước mặt chị… ba ngày sau chị nhẹ nhàng thanh thản trút hơi thở cuối cùng mà về với Chúa.

            Những ngày lo hậu sự cho chị, ḷng tôi rối bời, đầu óc trống rỗng, quên trước, quên sau, tâm trí như bị phân tán và mắt tôi th́ ráo hoảnh, tôi không biết tại sao như vậy; Nhưng ngày tiễn chị về nơi an nghĩ, dù cố gắng hết sức để giữ thái độ b́nh thường trước mọi người nhưng tâm trí tôi lại bị xao động, tâm hồn tôi như mặt nước bị sóng ngầm chực hờ nổi dậy. Khi cách cửa ḷ hỏa táng khép lại, mọi người quay lưng ra về, c̣n lại một ḿnh, bất chợt tôi bật khóc như trẻ thơ bị mẹ đánh, khóc không ḱm được… Ừ! Bây giờ tôi mới hiểu lư do tại sao tôi cứ bối rối, bồi hồi, ḷng dạ nặng nề, xốn xang. Th́ ra trái tim tôi đang bị thương tích v́ sự ra đi của chị, tinh thần tôi hụt hẫng v́ mất chị, mấy mươi năm nghĩa t́nh huynh đệ Phan Sinh giờ như trôi tuột vào cơi hư vô, nỗi thương đau níu kéo trong tâm hồn làm ḷng tôi da diết.

            Ai cũng có một thời để sống, để yêu, để nhớ thương, để hy sinh, và để chết; Vậy, những ai đang sống, xin hăy sống cho trọn vẹn những giây phút hiện tại; Hăy làm, hăy nói, hăy phục vụ, hăy yêu thương bằng hết con tim. Hôm nay c̣n gặp được nhau là niềm hạnh phúc, hăy tôn trọng nhau, hăy cho nhau những chân t́nh thương mến, hăy trao tặng nhau niềm vui, tiếng cười, hăy nghĩ tốt cho nhau để khi chia ĺa ta không hối tiếc, ray rức và để lại những h́nh ảnh đẹp về nhau măi măi. Vâng! cuộc sống ở cơi đời tạm này rất ngắn ngủi; nếu hôm nay chúng ta không thể yêu mến nhau th́ ngày mai nơi Vương Quốc T́nh Yêu làm sao chúng ta có thể nh́n mặt nhau và sống chung với nhau đến muôn đời được nhỉ?

Mùa Chay 2009

T.MK

            Khi màu tím phủ ngập trong nhà thờ, những Bài Đọc, những bài thánh ca như thúc giục, gọi mời mọi người hăy hoán cải, th́ người Kitô Hữu nào cũng biết đă vào mùa Chay, mùa sám hối, mùa kiểm điểm lại con người của ḿnh, mùa cố gắng canh tân tinh thần để đời sống hoàn thiện hơn trước mặt Thiên Chúa… th́ trong tôi lại thoáng chút bâng khuâng nhớ lại kỷ niệm của một thời xưa cũ.

            Thuở ấy tôi c̣n quá trẻ, chỉ thích sôi nổi, ồn ào, vui nhộn, cả ngày chỉ thích đạp xe long ngong ngoài phố, nói chuyện phím với bạn bè mỗi khi rănh rỗi hơn là ngồi một ḿnh trầm lắng để nghĩ suy chuyện ḿnh và chuyện người; lại càng ngại ngùng hơn khi phải ngồi yên một chổ để suy niệm Lời Chúa cho tâm hồn được lớn lên.

            Sáng chủ nhật thứ nhất Mùa Chay, tan lễ nhất, cả bọn chúng tôi, đứa trốn dạy giáo lư, đứa trốn giữ xe, giữ trật tự, đứa nghĩ hát lễ nh́, rủ nhau ra bờ sông ăn sáng và tán gẫu. Quê tôi có nhiều gịng sông, mỗi gịng sông một vẻ nhưng cùng chung một con nước lớn ṛng, cùng chuyên chở bao người, bao đ̣ ghe xuôi ngược ngày đêm, cùng mang phù sa phủ khắp bụi bờ mỗi khi mùa lũ về. Ngồi bên bờ sông với bạn bè để ngắm sông, hóng mát là một niềm vui, hạnh phúc của chúng tôi.

            Buổi sớm, mặt trời đă lên cao nhưng ánh nắng vẫn cố t́nh lẫn trốn sau những áng mây làm bầu trời thật dễ thương, không khí thật lành mạnh, gió sông thổi vào lồng lộng mát rượi thật dễ chịu làm cả bọn khoái chí, vừa đạp xe vừa râm ran bàn tính “kế hoạch” cho buổi sáng. Khi đến nơi cả bọn tiu nghĩu v́ địa điểm của chúng tôi chọn đă bị nhóm người khác “xí” mất rồi! Nhưng cũng may là nhóm người đó không lạ lắm, họ là những người ở họ đạo gần bên, chúng tôi nhanh chóng làm thân và thế là ai cũng vui v́ có thêm bạn; T́nh yêu của tôi cũng bắt đầu từ đó!

            Sau buổi gặp gỡ của ngày hôm ấy, tôi có những buổi dạo phố riêng, những lần ngắm sông riêng với người bạn mới quen, và theo thời gian, ngắm sông đă trở thành những giờ phút riêng tư rât vui, rất thiêng liêng, rất quư giá của chúng tôi, và cũng như bao người khác, chúng tôi cũng sắp đặt cho ḿnh một tương lai…

            Một hôm, ngồi bên bờ sông, anh nói với tôi: “Anh muốn trở thành một linh mục, hăy cầu nguyện cho anh”, tôi bàng hoàng, ngẩn ngơ trước ư muốn của anh, và tôi chỉ biết im lặng.

            Rồi một sáng, cũng bên bờ sông ấy, tôi nói lời tạm biệt anh; Tuy miệng nói lời tạm biệt nhưng trong ḷng tôi th́ thầm hai tiếng vĩnh biệt, vĩnh biệt một t́nh yêu. Ngày anh đi, tôi tiễn anh đến cổng Ṭa Giám Mục, chúng tôi chào nhau bằng cái nh́n sâu thẳm, tôi hiểu cái nh́n của anh muốn nói ǵ với tôi, và chúng tôi chia tay. Anh quay lưng bước nhanh qua cánh cửa sắt lạnh lùng để bắt đầu một cuộc đời chiêm niệm; Tôi lặng lẽ quay lưng, đạp xe về giữa ḷng đời xuôi ngược, ḷng th́ thầm mong anh được b́nh an sống trọn với đời tận hiến.

            Chuyện đă qua lâu lắm rồi, người bạn ấy giờ đây đă là một linh mục chững chạc với mái tóc đă điểm sương và đang phục vụ ở một nơi xa lắc lơ nào đó mà tôi cũng chẳng biết và tuy ít liên lạc với nhau nhưng chúng tôi vẫn luôn cầu nguyện cho nhau biết sống sao cho trọn ơn gọi và lư tưởng mà mỗi người đă chọn.

            Có người biết chuyện đă cho rằng tôi thật can đảm và cao thượng; Không đâu! Tôi không can đảm như mọi người nghĩ. Để nói lên tiếng “xin vâng” với anh, tôi đă phải cầu nguyện liên lỉ, phải chiến đấu quyết liệt với bản thân, đă khóc thật nhiều cho cuộc t́nh không đoạn kết của ḿnh, đă chịu nhiều vằn vặt của bản thân, cấu xé của trái tim. Tôi nghĩ rằng, khi anh chọn đời tu tŕ là anh đă t́m được hạnh phúc mới, hạnh phúc thật, một hạnh phúc mà không bao giờ bị tan vỡ hay mất đi, bởi hạnh phúc ấy là chính Thiên Chúa ban tặng, Thiên Chúa quá yêu anh, Người ưu ái chọn anh vào hàng Dân Riêng của Người, và Giáo Hội sẽ có thêm một thợ gặt tài đức, khôn ngoan, nhiệt thành tiến vào cánh đồng nhân loại.

            C̣n tôi, khi yêu là phải làm cho người ḿnh yêu được hạnh phúc; hay nói khác đi, hạnh phúc của người ḿnh yêu chính là hạnh phúc của riêng ḿnh. Và cho dù tôi có yêu mănh liệt hay tha thiết đến sâu thẳm đến đâu đi nữa, th́ trong cuộc t́nh ấy phải có sự tự do, và có sự tôn trọng nhau, bởi v́ ai cũng cần một khoảng trời riêng tư cho ḿnh. Đ̣i hỏi, ép buộc hay ra lệnh th́ không thể gọi là t́nh yêu v́ như Thiên Chúa là Đấng rất mực yêu thương chúng ta nhưng Người vẫn tôn trọng chúng ta, Người cho chúng ta được tự do từ chối hay đón nhận ơn Người.

            Nhiều năm đă qua, bao Mùa Chay đă đến rồi đi như thời gian đă cuốn trôi thật xa những vùng kỷ niệm; ḷng người, t́nh người đă về những đâu đâu, nhưng gịng sông quê tôi vẫn hiền ḥa xuôi chảy, hiền ḥa như tấm ḷng của Chúa dành cho con người. Sông có khi vơi có khi đầy, nhưng t́nh yêu Thiên Chúa không bao giờ cạn; Tôi và anh mỗi người có một con đường, nhưng chúng tôi đang bước đi trong hạnh phúc, hạnh phúc trong t́nh yêu Thiên Chúa T́nh Yêu.

TCT

 

 
   

Trở về mục lục >>

Lời Mời Gọi

 

Khi cầu nguyện cho người khác cũng là cầu nguyện cho chính ḿnh, và khi cùng cầu nguyện với nhau th́ hiệu quả của lời cầu nguyện càng hữu hiệu hơn.

Nếu quí vị có những ư chỉ muốn cùng cầu nguyện với chúng tôi, xin hăy liên lạc với chúng tôi qua điện thoại 714-720-4465, hay qua email psttvnusa@yahoo.com hoàn toàn miễn phí. Chúng tôi không thể tự ư phổ biến công khai những ư chỉ cầu nguyện nếu không có ư kiến của quí vị.

Xin những ai quan tâm đến những ư chỉ dưới đây, cùng hiệp ư cầu nguyện với chúng tôi vào lúc 9 giờ tối mỗi đêm (theo giờ California, Hoa Kỳ). Tuy nhiên, xin quí vị cứ tiếp tục cầu nguyện vào những lúc thuận tiện với hoàn cảnh của ḿnh.

Tâm T́nh Tạ Ơn

- Chị Anna Hoàng thị Vân xin tạ ơn Chúa đă thương cho cháu nội 9 tuổi có tên là Hồng Châu có bướu độc, đă xin cầu nguyện trước đây, nay có phần lắng dịu và đang chờ ngày tái khám. Hy vọng cháu sẽ được cứu khỏi căn bệnh hiểm nghèo này.

Xin Ơn Chữa Lành Thể Xác

- Xin cầu nguyện cho anh Nguyễn Đ́nh Nam sfo hiện cư ngụ tại Canada; là Trưởng Phục Vụ của huynh đệ đoàn Isave, và là cây viết thường trực của bản tin psttvnusa.net đang bị bệnh ở mắt khá nặng không thể làm việc được.

- Chị Đông thuộc hđđ PSTT ở Bocton xin cầu nguyện cho mẹ là bà Maria Trần thị Xang 99 tuổi, bị bệnh nặng và hiện đang nằm trong bệnh viện ở Phan Thiết, Việt Nam.

- Xin cầu nguyện cho anh Gioan Nguyễn Đức Thu, phó Phục vụ trong Hội Đồng Miền Phan Thiết bị chẹt thần kinh cổ và lưng, do đó bị tê chân tay tê lưng và đau các khớp, rất nguy hiểm, đi đứng không được.

- Xin cầu nguyện cách đặc biệt cho anh Nguyễn Văn Thắng, sfo của thuộc huynh đệ đoàn Clara, quận Cam, bang Cali mới bị bệnh nặng.

- Và cầu cho các bệnh nhân: Trần Việt Cường, Nguyễn Thanh Thủy, Đào Đ́nh Ngọc, Lư Bùi, Nguyễn Thanh Hằng, Nguyễn K. Phượng, Trần C. Kevin, Trần T. Cúc. Trần T. Huệ, Nguyễn Kim Ngọc, Quyên Trần, Dương Diệu Lydia, Minh Thu, Nguyễn Tùng, Babi P.Khanh Lê, Phạm Linh, Kinh Lê, H. Lê, Lê Đoàn, C.Nguyễn, Hoàng Hậu, Trân Trần, Vũ Ngọc Jennifer, Ray Hardwick, LM William Brand, ĐGM Nicolas Huỳnh Văn Nghi.

Xin Ơn Chữa Lành Tâm Hồn

- Chị Vân xin cầu nguyện cho gia đ́nh của ngừoi con trai được ấm êm, thoát cảnh lục đục v́ lư do việc làm và kinh tế chi phối.

- Một gia đ́nh xin cầu nguyện cho một số tu sĩ và nữ tu đang giao động ơn gọi v́ bị ảnh hưởng của sức khỏe.

Xin Cầu Nguyện Theo Ư Đặc Biệt

- Hiện nay, “Văn Hóa Sự Chết” đang lan tràn khắp nơi, riêng nước Hoa Kỳ ngày càng tồi tệ hơn, nhất là những chương tŕnh ủng hộ “phá thai” và “tế bào gốc” lấy từ phôi thai nhi… Do đó, xin quí anh chị hăy KÊU NÀI CÁC LINH HỒN THAI NHI, NHẤT LÀ NHỮNG LINH HỒN ĐĂ BỊ PHÁ HỦY TỪ TRONG CUNG L̉NG CỦA NGƯỜI MẸ và cùng kêu cầu CÁC THẦN THÁNH TRÊN THIÊN QUỐC hiệp ư với CHÚNG TA nài xin Chúa Thành Thần soi ḷng dạy dỗ cho những nhà lănh đạo các quốc gia, những người làm Luật, những bác sĩ và chuyên viên y tế cũng như những người làm Cha-Mẹ hăy ngưng việc sát hại nhưng thai nhi vô tội. Uớc mong quí anh chị hăy tưởng nghĩ đến các linh hồn thai nhi và cầu nguyện với các linh hồn thai nhi ít là 2 lần trong ngay: vào giờ Kinh Sáng và Kinh Tối. Mong lắm thay.

Xin Cầu Nguyện Cho Các Linh Hồn

- Chi Anna Trần Thị Lành thuộc hdd Thánh Anton Padua ở San Diego xin cầu nguyện cho người thân là linh hồn Anna Nguyễn Thị Hoa mới qua đời ở Đức Quốc.

- Mới qua đời là: Phaolô Giuse Pham Đ́nh Tụng, sfo.

- Linh mục Lê Quang Uy, DCCT xin chúng ta cầu nguyện cách đặc biệt cho linh hồn các thai nhi đă bị giết chết (phá thai) ngay khi c̣n trong bụng của các bà mẹ.

- Và các linh hồn Angela: Ngọc. Anna: Sáu, Chiểu, Điểm, Phượng, Ri. Antôn: Vượng, Đại. Cecilia Kỷ. Giacôbê: Dũng. Gioan Baotixita: Ngọc, Vinh Chính, Hoả, Khoát. Gioankim: Thống. Gioan-Phaolô: Bất. Giuse: Luận, Tư, B́nh, Đoài, Hân, Hiền, Hồng, Kiên, Long, Mỹ, Thanh, Tính, Từ Giuse-Maria: Diệm, Phán. Katarina: Kính. Luca Khoa. Lucia: Phụng. Madalêna: Hà, Kim Cúc. Maria: Nhật Ánh, Tín, Thứ, Vân, B́nh, Đường, Khiếu, Như, Oanh, Phúc, Tính, Trang, Tranh. Maria Juliette: Độ. Maria Rosa: Quang. Matta: Tốt. Phanxicô Saviê: Xân. Phaolô: Lộc, Nghị, Qui, Thông. Phêrô: Tụng, Cư, Hữu, Lư, Lộc, Thạnh, Thế, Tự. Têrêsa: Phương Anh, Chi, Bích Mai, Thu. Tađêô: Dương. Tôma: Toàn. Vêrônica: Úy. Các linh mục: Giuse Biên, Phêrô Bá, Gabriel Phong. Các linh hồn thân quen: Diệp Hoa, Diệp Thọ, Mai Anh, Dorren Harvey. Và các linh hồn không ai nhớ đến.

 

Trở về mục lục >>

Tin Của Hội Đồng Phục Vụ Miền

- Ngày 13-15 tháng 3, 2009, Hội Đồng Phục Vụ và Trợ Úy Miền có 3 ngày tĩnh tâm hằng năm. Xin quí anh cị cầu nguyện cho tuần tĩnh tâm này mang lại nhiều lợi ích cho những79;m ph&0909;c vụ cho toàn Miền.

- Ngày 21 tháng 3, 2009 sẽ là ngày học hội về 4 bài học đợt II (seminar II) cho các Hđđ vùng San Diego.

- Dự kiến ngày 18 tháng 4 sẽ là ngày học hội về 4 bài học đợt II dành cho các Hđđ thuộc quận Orange.

Tin Của Hội Đồng Trợ Úy Miền

- Khóa huấn luyện về Trợ Úy và Huấn Luyện sắp sửa kết thúc, các anh chị ấy sẽ có một ngày tĩnh tâm trước khi được “sai đi” vào tháng 5, Và cũng trong tháng Năm 2009 sẽ có ngày “gặp gỡ” để giới thiệu về chương tŕnh học tập cho các anh chị muốn trở thành người Trợ Úy Tinh Thần và Phụ Trách Huấn Luyện. Xin các anh chị Phục Vụ các Hđđ báo cho Miền biết số ứng viên muốn tham dự chương tŕnh huấn luyện này càng sớm càng tốt.

- Hội đồng trợ úy Miền đang h́nh thành tài liệu thường huấn cho toàn Miền, đo đó, xin những anh chị PSTT đă từng đảm nhận công tác huấn luyện và những anh chị có nhiều kinh nghiệm hay sáng kiến về việc huấn luyện vui ḷng cộng tác và hổ trợ với hội đồng trợ úy bằng nhiều cách. Xin liên lạc với các thành viên trong hội đồng trợ úy.

Tin Của Hđđ Antôn, San Diego

- Dự kiến Hđđ Antôn sẽ có 2 anh chị đi học khóa Trợ Úy và Huấn luyện, xin chúc mừng.

Tin Của Hđđ Agnes, Westminster

- Chuẩn bị báo cáo quư I, năm 2009, và chuẩn bị để đón tiếp Hội Đồng Phục Vụ và Hội Đồng Trợ Úy đến thăm viếng Mục Vụ và Huynh Đệ.

- Dự kiến tháng 7, 2009 sẽ có ngày Hành Hương Kỷ Niệm 800 năm Đại Gia Đ́nh Phan Sinh được khai sáng.

- Dự kiến Hđđ Agnes sẽ có 2 chị đi học khóa Trợ Úy và Huấn luyện, xin chúc mừng.

Tin Của Hđđ Clara, Santa Ana

- Ngày Chúa Nhật 3/5/2009, HĐĐ sẽ có cuộc bầu cử Hội Đồng Phục Vụ cho nhiệm kỳ mới. Hy vọng quí anh chị trong ban bầu cữ đă chuần bị cho ngày sinh hoạt quan trọng ấy. Xin quí anh chị được anh chị em tín nhiệm đề cử hăy can đảm và quảng đại đáp trả lời mời gọi để dấn thân phục vụ Chúa qua anh em của ḿnh. Xin cùng cầu nguyện cho cuộc bầu cử luôn thuận theo ư Chúa.

Ghi Danh Nhận Bản Tin Gởi Qua Bưu Điện

- Xin nhắc nhớ quí anh chị nào đổi địa chỉ vui ḷng báo địa chỉ mới cho BBT v́ gần đây đă có một số Bản Tin bị trả lại.

- Ngoài ra, nếu v́ lư do nào đó mà quí anh chị không nhận được Bản Tin sau khi dă ghi danh, cũng xin vui long cho BBT biết. Xin cám ơn.

- BBT mới nhận ghi danh nhận bản tin của anh chị Cát.

- BBT mới nhận $20.00 của chị Agnes Loan, $100.00 của anh chị Thắng Dung, và $100.00 của chị Trưởng Phục Vụ Hđđ PSTT ở Boston (miền Đông nước Mỹ ủng hộ cho Bản Tin. BBT xin cám ơn quí anh chị.

- BBT hiện đang gặp một số trở ngại về cộng tác viên: từ người viết bài, sửa bài, đánh máy, lên khuôn, đưa đi copy, và đi gởi… v́ trong số các anh chị ấy có người bị bệnh tật không thể viết bài, có người v́ bận bịu về công việc làm, chuyện gia đ́nh, và một số anh chị phải đảm nhận nhiều công tác khác của hội ḍng… nên bản tin tháng này đă phát hành trễ, xín quí anh chị và thân hữu thông cảm và thứ lỗi. Ngoài ra, những anh chị nào có thể cộng tác với BBT, xin vui ḷng hy sinh chút th́ giờ quí báu cộng tác với chúng tôi để duy tŕ tờ Bản Tin được tiếp tục đến tay các anh chị phan sinh tại thế và thân hữu. Mong lắm thay!

Chủ Đề Của Tháng 04-2009

Tháng Ba, xin quí anh chị viết về “Chúa Phục Sinh và Sứ Giả B́nh An” (Điều 19 Luật Ḍng). Nếu có thể, xin vui ḷng gởi bài trước ngày 20 mỗi tháng. V́ những mục định kỳ không thể cắt xén, và số trang bị giới hạn, do đó mục Những Bài Đọc Thêm xin quí anh chị vui ḷng thu ngắn bài viết cho tiện việc in ấn. Hơn nữa, những bài viết đă gởi và đăng nơi những Bản Tin hay Báo Chí khác, xin đừng gởi cho psttvnusa.net v́ đây là sự tế nhị. Nhất là khi phải sửa đổi đôi chút v́ lư do kỹ thuật hay ư tưởng cho phù hợp với Bản Tin của psttvnusa.net. Kính mong quí vị thông cảm.

Chúc Mừng Tân Hôn

Anh Peter Nguyễn Đức Tiến, sfo, hiện là anh Phụ Trách Huấn Luyện và Tu Thư của Miền Phan Thiết, vừa là cộng tác viên thường trực của Bản Tin psttvnusa.net cho biết là ái nữ của anh đă Lên Xe Hoa vào cuối tháng 2 vừa qua, BBT xin chia vui cùng hai họ và cầu chúc cho hai cháu luôn luôn hạnh phúc và hạnh phúc thật trọn vẹn trong t́nh Chúa và t́nh người nhé. Chúc mừng, chúc mừng!

Những Ngày Lễ Trong Tháng 03-2009 

THai

02 Á Thánh Agnes of Prague, Đồng trinh DII.

THai

09 Thánh Frances of Rome, DIII

TNăm

19 Lễ Thánh Giuse

T.Ba

24 Á Thánh Didacus Joseph of Cadiz, Lm DI

TTư

25 Lễ Truyền Tin (Trọng)

 

 

 

Trở về mục lục >>