Vào nhà thờ
đi lên hàng thứ nhất
Ngay bàn
đầu con lật Thánh Kinh
Hôm nay thanh
tịnh hăm ḿnh
Chay ḷng kiên
thịt giữ ǵn luật chung
Ngày hai buổi
con đều dự lễ
Chuổi Mân Côi
luôn để bên ḿnh
Gia đ́nh
sốt sắng đọc kinh
Trung thành theo
Chúa hết t́nh chẳng sai
Có dư
tiền con c̣n bố thí
Bỏ vào thùng
ủng hộ người nghèo
Điều
thiện, bác ái con theo
Là người
chức sắc: Pharisiêu mà!
Đứng
ở cuối nhà thờ lặng lẽ
Chắp hai tay
thỏ thẻ tŕnh tâu:
Chúa ơi con
măi u sầu
Là người
thu thuế dăi dầu nắng mưa
Giờ của
Chúa con luôn lấy bớt
Bận
việc đời thưa thớt đọc kinh
Làm sao cho
trọn chữ t́nh
Vai mang trách
nhiệm phận ḿnh chưa xong
Lỗi tại
con là người lạnh nhạt
Đến cùng
Cha thối thác cho qua
Xin ngài mở
lượng hải hà
Con tin rằng:
Chúa đă tha tội rồi.
Hồ Nguyễn
Con
ngước mắt nh́n lên tượng Gia Thất
Thánh Giuse cung
kính chấp hai tay
Trong mắt
Ngài sao lấp lánh ai cài?
Như chứa
đựng cả bầu trời hạnh phúc
Ngài có
buồn khi ḷng chưa nhận thức?
Hiền thê ḿnh vừa cưới đă mang thai
Được Thiên Thần báo mộng cho Ngài hay
Đức Trinh Nữ thụ thai theo ư Chúa
Ngài vui vẻ không đắn đo chọn lựa
Vững niềm tin vào Thiên Chúa ba Ngôi
Đường lánh nạn xứ Egưp xa xôi
Ngài bất chấp hiểm nguy và gian khó
Nghề thợ mộc kế sinh nhai nho nhỏ
Người cha hiền, người chồng tốt
thủy chung
Suốt một đời lặng lẽ và kiên trung
Tṛn nhiệm vụ cho Chúa Cha giao phó
Để mỗi năm trong tháng Ba ghi rơ
Giáo Hội mừng kính Thánh Cả Giuse
Xin Ngài luôn phù hộ và chở che
Từng gia thất măi vững bền hạnh phúc
Hồ Nguyễn
Thương tiếc Cha
PHÊRÔ TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA
Đêm tịch
mịch giữa rừng thông lạnh gía
Trái tim nồng
đốt cháy bởi hồng ân,
Giờ rất
thánh đêm tịnh tâm yên tĩnh
Chúng con chờ
“ơn mưa mốc” qua Cha.
Julian với
đường xa, ḱa dốc núi
Vượt
đồi đèo, Cha ban phát hồng ân,
Từ Chúa Giêsu
và cũng của Chúa Giêsu
Con nhận
lănh, ôi muôn vàn qúy hóa.
Cha luôn
đến không một lần quên sót
Dù tuổi
đời đă đến lúc nghỉ ngơi,
H́nh ảnh Cha
lưng thẳng mắt sáng ngời,
Trong những
bộ áo quần đen đôn hậu
Len y kia che
đỡ tấm thân gầy
Bêrê nọ
chống những ngày sương gío.
Từ Cộng
Đồng, Phong Trào, lẫn Ḍng Ba
Luôn cả
việc xức dầu cho kẻ liệt,
Có khi nào Cha
từ chối đâu Cha
Chúa ghi nhận
chúng con đây đa ta.
Tấm
gương vàng con cúi phục mến thương
Cha ít nói, nhưng
lời cha vô gía
Cha ít
cười, nhưng ánh mắt thân thương
Tư
tưởng Cha sâu thẳm chứa ư ngàn
Bài học
ấy làm sao con quên được.
Ngày Cha đi có
mưa phùn gío lộng
Có t́nh
thương có nối tiếc vấn vương
Cha đi nhé
hưởng một đời no thỏa
“Vĩnh
biệt Cha xin gặp lại nước Trời”
Anna Đặng Liên
Hương
Có những ngày, và có những lần;
Tôi đi rong chơi trên đường trần vô
định.
Tôi đi, đi măi, và đi măi;
Thế là… quên mất đường về…
Rồi một lần giật
ḿnh;
Rồi nhiều lần hoảng
hốt…
Gọi người thân; Không
một ai đáp lời.
Thế mới biết: người
thân không hẳn là người thân!
Rồi một ngày muốn trở về;
Đường về chông gai giăng tứ phía.
Lại bơ vơ, chợt nghĩ đến bạn
bè;
Cất tiếng gọi… tiếng gọi rơi vào
hư không.
Thế mới biết: Trần gian không dễ t́m
được một tấm chân t́nh!
Rồi một ngày rong ruỗi;
Lang thang trên ngọn đồi
hoang vu.
Cúi đầu suy nghĩ về
ḿnh, về người,
Chợt hiểu ra, cội rễ
con người là Bất Toàn:
Trong bất toàn có phản phúc.
Trong phản phúc có vong ân…
Ngẩng nh́n lên.
Ồ! Một người bị treo trên thập
tự!
Người là ai?
Sao lại chết quá đau thương?
Người là ai?
Ừ! Biết rồi!
Đă mấy ngàn
năm đi qua, Nhân loại chỉ nói về Một
Người.
Cả vạn
vạn con người, Cũng chỉ nói về Một
Người:
Thiên Chúa Ngôi Hai;
Đức Vua T́nh Yêu,
Đấng đă chết v́ yêu, v́
những phản phúc, vong ân của anh của tôi… Vậy mà
tôi cứ măi đi t́m đâu đâu những mối t́nh….
Lạy Chúa Ngôi Hai
con xin quay về.
Về với
Đấng Bao Dung, Đấng Muôn Đời Từ Ái.
Hỡi những ai cô đơn,
lầm lạc xin hăy quay về.
Bởi nơi Người không có
đau khổ, không hơn thua, ghen ghét, oán thù. Nơi
Người là Hạnh Phúc Vĩnh Cữu.
Bởi v́ Người là Vua của T́nh
Yêu.
Bởi t́nh yêu Người không
thời hạn và vô ranh giới.
Hỡi những ai đă là
người, xin hăy quay về…
***
Tôi muốn quỳ bên chân Người;
Để lắng nghe tiếng ḷng
Người thổn thức; Người đang cô
đơn…
Tôi muốn
quỳ dười chân thập tự;
Để nh́n thấy
những gịng máu hồng tươi của Người tuôn
chảy;
V́ những vô tâm
của con người…
Tôi muốn chạm đến
những dấu đinh nơi thân thể Chí Thánh;
Để thấy rơ hơn sự ác
tâm của loài người;
Và tôi muốn
ngồi bên Mẹ;
Để
được cùng Mẹ khóc;
Khóc cho tội
lỗi tôi, tội lỗi anh, tội lỗi của toàn nhân
loại…
Mai Khôi
Lourdes nằm tại miền nam
nước Pháp, cách thủ đô Balê 750 cây số về
hướng tây nam. Lourdes được coi như trung tâm
hành hương của giáo dân ngoan đạo trên toàn
thế giới. Suốt thời gian từ 12/02 đến
16/07 DL năm 1858 Thánh nữ Bernadette Soubirous đă
được chứng kiến Đức Mẹ hiện
ra 18 lần trong một hang động trên bờ con sông
nhỏ, có tên là Gave de law, một ḍng sông phát xuất từ
vùng núi Pyrénés. Bốn năm sau Giáo Hội tuyên bố nơi
đây được phép thờ kính Đức Mẹ là
Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội (Immaculate conception).
Vương Cung Thánh Đường được xây
cất sau đó vào năm 1876.
Tôi đến linh
địa vào một buổi chiều mùa thu, rừng cây
cỏ mây với những tia nắng thu vào buổi
chiều đă bắt đầu lén lút báo hiệu một
ngày sắp tàn, nhưng tuồng như khung trời nhợt
nhạt ấy muốn có lời thúc giục nhân loại hăy
yêu thương nhau như Thiên Chúa đă yêu thương loài
người.
Chúng tôi xếp
hàng vào kính viếng hang đá nơi Đức Mẹ
hiện ra, cũng như mọi người khi vào trong ḷng
hang đá, với tất cả niềm tin thành kính, tôi
đặt cả hai bàn tay gục đầu vào những
tảng đá trơn tru, mát lạnh mà ḷng dâng lên một
nguồn vui khó tả. Hơn 100 năm trước
Đức Mẹ đă nhiều lần đến
đứng nơi đây. Măi đến khuya đoàn hành
hương mới thưa vảng dần.
Sáng hôm sau
dưới sự hướng dẫn của cha Linh
Hướng chúng tôi cùng nhau suy ngắm 14 chặng
đường Thánh Gía trên một ngọn đồi cao
phía sau Vương Cung Thánh Đường. Cha Linh
Hướng nhắc đi nhắc lại đường
lên đồi cao dốc khó, nếu ai không đi
được, có thể đứng dưới chân
đồi hiệp thông cầu nguyện. Ấy vậy mà
không một người nào bỏ cuộc, kể cả
một vài cụ ǵa trên 80 tuổi.
Mười
bốn địa điểm trên đường Thánh Gía
được kiến trúc rất đẹp, rất công
phu, với những tượng ảnh vô cùng sống động.
Dừng chân trước mỗi địa điểm, nh́n
vào thánh tượng Đức Mẹ nét mặt Mẹ u
sầu, thánh tương của Chúa Giêsu đầu
đội mũ gai, Chúa vác Thánh Giá, Chúa ngă xuống
đất... Bằng những giọt nước mắt
ăn năn thống hối đau đớn v́ tội
lỗi, tôi tha thiết xin Chúa tha thứ. Tôi tha thiết
nguyện xin Đức Mẹ hiệu diện với chúng
con trong giờ phút này, v́ Mẹ là người đầu
tiên bước đi trên con đường Thánh Gia Chúa
Kitô.
Vào một
buổi sáng sớm ngày thứ sáu, khi Đức Mẹ
thấy Chúa Giêsu, con Mẹ được điệu ra
pháp trường với một thân thể bầm dập
đầy thương tích máu me bê bết, ḷng mẹ
đau như một lưỡi gươm xuyên thủng
qua tim, nước mắt Mẹ tuôn trào xuống hai g̣ má, có
lời tuyên bố Đức Chúa Giêsu sẽ chịu
đóng đinh vào Thánh Giá, nổi thống khổ tận
cùng, Mẹ muốn van xin họ ngưng, nhưng
Đức Mẹ biết Chúa Giêsu phải đi qua
đoạn đường chông gai này... Mẹ đứng
đó, lặng lẽ, âm thầm khóc. Chúa Giêsu kề vai vác
cây nặng nề, nổi đau đớn của Mẹ
lại dâng trào, Mẹ muốn đến gần Chúa,
nhưng người ta ngăn chận. Mẹ biết, Chúa
Giêsu phải đi qua đoạn đường chông gai
này... Mẹ đứng đó, thinh lặng.
Nh́n thấy Chúa
bị đánh đập, bị đá, bị mọi
người chế nhạo, những người lính
tiếp tục la hét, hành hung Chúa, Chúa ngă xuống
đất. Mẹ âm thầm lặng lẽ bước theo
Chúa, những bước chân của Chúa khập khểnh
yếu ớt như không c̣n sức lực để
bước nỗi, Chúa lại ngă xuống đất. Bây
giờ đă lên đến đỉnh đồi theo Chúa.
Những người lính xé áo Chúa, đặt Chúa nằm
trên cây Thánh Gía và đóng đinh. Ḷng Mẹ tan nát lặng
lẻ, âm thầm khóc. Ôi! Con yêu dấu của Mẹ đó
sao, khi Thánh Giá được nâng cao lên, dưới chân
Thánh Giá Mẹ đau đớn chứng kiến Chúa
gục đầu và tắt thở. Mẹ biết Chúa Giêsu
phải đi qua chặng đường chông gai này... Trong
thinh lặng, Mẹ cầu nguyện và khóc trong niềm tin.
Từ khi
được sứ thần truyền tin Mẹ đă
thưa hai tiếng Xin Vâng, và suốt cuộc đời
của Mẹ, Mẹ đă xin vâng cho đến khi Mẹ
đứng dưới chân Thánh Giá. Mẹ đă cộng tác
với Thiên Chúa trong chương tŕnh cứu rỗi nhân
loại.
Sau mỗi lần
suy niệm 14 chặng đường Thánh Giá tôi luôn
được Đức Mẹ nhắc nhở: Con ơi,
cuộc tử nạn của Chúa Giêsu vẫn tiếp
diễn khi con sống trong
tội lỗi, trong khô khan nguội lạnh xa ĺa Chúa. Là
thành niên của Ḍng Ba Phan Sinh, mẫu mực trên con
đường tu đức, bằng đời sống
cầu nguyện liên lĩ, có những lúc thấy ḿnh
vững vàng tự tin, nhưng cũng có lúc tôi cảm
thấy lo sợ, nhất là những lúc gặp nghịch
cảnh.
Lạy Chúa Giêsu là
đấng cứu chuộc con, xin cho con biết trông
cậy và phó phác vào Chúa trong bất cứ hoàn cảnh nào. Xin cho con đủ hạnh
phúc hay đau khổ, sung sướng hay đắng cay
cũng biết đặt trọn niềm tin vào Chúa. Xin cho
con trong cuộc đời. Càng gặp nhiều khó khăn
thử thách, càng biết gắn bó mật thiết với
Chúa và t́m thấy sức mạnh cũng như b́nh an từ
chính Chúa.
Teresa L.T.T.
Lời Tâm Sự Thứ 6
Áo Nâu, Anh thân yêu,
Nhân ngày quốc tế phụ nữ,
em xin có đôi điều tâm sự với Anh: Những ngày
đầu đời em mang thai diễn ra trong thời “bao
cấp”, đói nghèo và bất ổn cả tinh thần
lẫn vật chất, nhưng ông bà cha mẹ em lại
tỏ ra rất vui mừng: nào là mong cho có đứa cháu
trai, mong cho mẹ tṛn con vuông, nào là… Rồi ngày đầu
tiên em làm mẹ, em sinh một cháu trai. Mọi người
chung quanh hớn hở, dành cho em và con em sự săn sóc yêu
thương đặc biệt; trên khuôn mặt họ
lộ hẳn niềm vui, có thể nói là họ hạnh
phúc. Nhưng em th́ đầy ắp cảm giác lo âu sợ
hăi lẫn lộn khó tả. Em có chút vui mừng nhưng
không hẳn v́ có con trai đầu ḷng như ông bà mong
ước; được làm mẹ, em có hạnh phúc,
nhưng em lại lo rằng trong giai đoạn khó khăn
vật chất cũng như ức chế về tinh
thần, việc làm-mẹ của em có được
tốt đẹp hay không, con em rồi có được
nuôi dạy đàng hoàng hay không. Đầu óc em lúc ấy
rối tung lên v́ xảy ra liên tục các cuộc tranh căi
giữa vợ chồng, giữa những người thân,
nhiều bất đồng trong cách cư xử, trong cách
phát ngôn hay trong các cử chỉ; dù chỉ là một
điều nhỏ nhặt nào đó cũng có thể gây căi
vă. Hết 99 phần trăm là em chịu nhịn nhục,
chịu thiệt tḥi. Em lại liên tưởng đến
những câu vô t́nh hay hữu ư của họ: nào là “phúc
đức từ mẫu”, nào là “con hư tại mẹ”,
nào là “mẹ nào con nấy”, “mẹ làm sao, con bào hao làm
vậy”…
Em nghĩ rằng trong nhiều gia
đ́nh, những điều ấy nó đến như là
việc đương nhiên phải đến. Thời
gian con lớn lên, hễ con có lỡ làm điều ǵ
lầm lỗi, th́ người chồng lại sẵn sàng
đọc lên câu “thần chú” “con hư tại mẹ”, c̣n
lúc con ngoan ngoăn, th́ lại nói rằng “con cha không học da
cũng học lông, cháu ông không giống lông cũng giống
cánh”. Phải chăng người phụ nữ chỉ là
nô bộc, chỉ đóng vai tṛ người “nội
trợ”, chỉ một mực phải ở cho có khuôn phép,
phải vâng lời và tôn trọng, c̣n người chồng
mới là ông chủ muốn làm ǵ th́ làm, muốn sống ra
sao th́ sống ? Việc dạy dỗ con chỉ khoán
trắng cho người mẹ thôi hay sao? Em thật không
thể hiểu được đâu là ư nghiă của hôn
nhân “hai mà một, một mà hai” (Tiêu đề cuốn
Giảng Hôn Phối của linh mục Tương Giao).
Nghĩ thế nhưng phần đông phụ nữ
lại không đủ can đảm để phản
kháng, chỉ v́ hạnh phúc gia đ́nh, chỉ v́ tương
lai con cái.
Em thật là cả nghĩ, cũng may
đó chỉ là “suy nghĩ”, nhưng không thể khác
được Anh ạ, v́ tính em hay suy nghĩ vu vơ.
Những khi b́nh tĩnh, em mới hiểu được
rằng tất cả những điều cha ông nói về
người mẹ đều trúng cả. V́ thế ít khi em
giận dữ, nhất là lúc đối diện với con,
với chồng. Em nghĩ đến Chúa đă ban cho
người phụ nữ được làm mẹ làm
vợ, thiên chức ấy cao cả biết bao; nó có ư
nghĩa lớn lao biết mấy! Cho dù ngoài xă hội
họ có được vinh thăng đến đâu,
cũng không vượt được lên trên niềm vinh
hạnh của người phụ-nữ-từ-mẫu,
người phụ-nữ-vợ-hiền, dâu-thảo trong
gia đ́nh. Cung ḷng của người phụ nữ là
nơi h́nh thành, nơi tăng trưởng, nơi ngự
trị cho một sinh vật mang h́nh ảnh của Thiên
Chúa. “Ngôi nhà” ấy phải là kho yêu thương và cung
điện thánh thiện nhất. V́ thế, em đă
chịu đựng tất cả, để cho con em
được lớn lên trong thương yêu che chở và
chuẩn bị cho con vào đời với hành trang tốt
đẹp nhất.
Một văn hào nào mà em nhớ không
rơ, đă nói: “tất cả những ǵ tôi có đều do
mẹ tôi ban cho” (có lẽ phải viết hoa chữ
Mẹ); Thí dụ như khi mẹ hát ru, khi mẹ kể
chuyện, mẹ vuốt đầu, sửa tai vuốt
mũi cho con, khi mẹ đưa ngón tay mịn màng êm ái vào
từng kẽ bàn chân, bàn tay, mọi nơi trên thân thể
bé bỏng của con để kỳ cọ tắm rửa
cho con, khi mẹ thoa lên ḿnh con một chút phấn thơm…
Đó chính là lớp học đầu tiên mẹ dành cho con,
trong đó mẹ h́nh thành cho con ư nghĩ về yêu
thương và về một thế giới chung quanh.
Dẫu chưa có trí khôn, trẻ sơ sinh vẫn ghi
được những bài học ấy vào tiềm
thức non dại của nó; Đối với chồng,
cho dù có lúc anh say sưa chè chén, có khi lại bài bạc hút
xách, nhưng dẫu sao ḿnh vẫn là xương bởi
xương anh ấy, thịt bởi thịt anh ấy. (x.
STK, 2,23).
Anh yêu ơi. Em học được
nơi Anh tính Tại-Thế, học được
đức khiêm nhường, ư hèn mọn, sự từ
bỏ chính bản thân để làm tṛn nhiệm vụ
của ḿnh khi làm vợ, làm mẹ cũng như khi làm em
của Anh. Em rất sợ mất Anh, nên những lúc em
không nhịn nổi, th́ em h́nh dung ra h́nh ảnh của Anh mà
vâng lời Anh. Em h́nh dung Anh đang nh́n em với một ánh
mắt yêu thương và trách móc, ánh mắt ấy
động viên em trong mọi nơi mọi lúc. Em thật
ḷng cảm ơn Anh. Thực ra từ đó, em học cách
Làm Mẹ, em biết người mẹ ảnh
hưởng lớn trong tâm hồn đứa trẻ
như thế nào: t́nh cảm, ḷng quảng đại,
độ lượng, bao dung là nguồn sống dạt
dào, giúp cho trẻ lớn lên thành con người nhân ái, giàu
vị tha. Ngược lại nếu người mẹ
tai quái độc ác th́ dẫu có cho con ăn sơn hào
hải vị, cung cấp cho con vật chất đầy
đủ, th́ cũng chỉ là đem con vào chỗ hư
đốn mà thôi.
Nghĩ về Anh, em t́m ra
được 3 điều then chốt để bảo
vệ danh nghĩa Em-Của-Anh:
- Chỉ có thể hạnh phúc khi sẵn sàng chịu
trách nhiệm với chính cuộc đời ḿnh;
- Sống cho người là sống cho chính ḿnh;
- Cần có tư tưởng đẹp, nhưng hành
động đẹp là điều tất nhiên phải
có.
Em chào Anh và xin Anh chúc lành cho em.
Kim Gương
Mỗi mùa Chay Thánh về,
khi tham dự Thánh lễ, được hiệp nguyện
trong lời kinh phụng vụ và những bài Thánh ca
nhắc nhở chúng ta về thân phận ngắn ngủi
mong manh của kiếp người th́ ḷng tôi chợt se
sắt… và trong dạ lại cảm thấy nao nao… Tôi suy
nghĩ miên man…Tôi nghĩ đến thân phận yếu
đuối của tôi. Tôi nhớ đến cuộc
đời thật ngắn ngủi của bao người
thân yêu đă ra đi…
Một
buổi sáng cách đây hơn bốn mươi năm. Cha
tôi tạm biệt mẹ để lên đường tác
chiến. Trước khi ra đi, cha hẹn chiều
sẽ quay về và dặn mẹ: “Chờ anh về ăn
cơm.” Ngày ấy, Cha về sớm hơn lời hứa,
nhưng cha không về một ḿnh; có rất nhiều
người đưa cha về. Cha không về với
một con người trọn vẹn, cha chỉ về
với thân xác… Cha ra đi ở tuổi ba mươi
bảy. Cha c̣n rất nhiều dự định cho gia
đ́nh nhưng mọi dự định của cha đều khép lại
và khép lại vĩnh viễn. Bữa cơm chiều dang
dở; một cuộc đời dang dở… Năm ấy,
tôi chưa tṛn ba tuổi. Lúc được năm tuổi,
một cơn dịch tă ập đến gia đ́nh. Anh
chị em tôi đau oằn oại, cả xóm cùng đến
giúp. Họ bồng bế tôi và các anh chị vào bệnh viện.
Trước khi đi, dù mệt đừ, tôi vẫn
cố mở mắt nh́n mẹ, tôi thấy mẹ đang
ẳm thằng Ut gương mặt đầy hốt
hoảng… Vài ngày sau được xuất viện mới
biết, Thằng Út em tôi đă vĩnh viễn vắng bóng
trong gia đ́nh… Năm ấy, Út được một
tuổi.
Khi tôi lên mười, chiến
cuộc diễn ra thật khốc liệt trên quê
hương. Đất nước tan nát v́ chiến tranh.
Người người đau khổ v́ ly biệt. Anh hai
tôi từ giă gia đ́nh để vào quân ngũ. Ngày ra
đi, anh lặng lẽ như chiếc bong, không một
lời hứa hẹn. Vài tháng sau, anh trở về lặng
lẽ như khi ra đi với chiếc quan tài lạnh lùng
câm nín sau hơn mười ngày phơi xác nơi chiến
trường miền Trung xa lắc… Người thân
của anh, không thể nh́n được mặt anh
lần cuối. Anh vĩnh biệt gia đ́nh và quê
hương vào một mùa hè đỏ lửa. Năm
ấy, anh hai mươi hai tuổi. Hai năm sau, anh ba tôi
lại từ biệt mẹ và các em để làm
người chiến sĩ bảo vệ quê hương.
Hết thời kỳ tập huấn, chuẩn bị
đi tác chiến, anh được về phép thăm gia
đ́nh. Nhà tôi rộn rả tiếng cười vui như
tết. Trước khi ra đi, anh hứa lần sau
về sẽ mua nhiều quà cho mẹ và các em. Rồi
cũng như những người thân yêu trước, anh
lại trở về bằng chiếc quan tài với thân
thể không toàn vẹn: Đầu không c̣n, tay chân th́ găy
khúc. Người ta nhận ra được xác anh nhờ
vào tấm thẻ bài, tên họ, số quân trên áo. Mẹ
nhận ra xác con nhờ vết sẹo sâu hoắm nơi
chân con… Lúc đó, anh ba tôi chưa tṛn tuổi hai mốt. Ngày
tiễn anh về nơi an nghĩ cuối cùng tôi đă
biết khóc và khóc nghẹn ngào… Có cơn mưa buồn
lất phất nơi nghĩa trang cùng khóc với tôi…
Từ ấy đến nay tôi đă chứng kiến
rất nhiều cảnh chia tay không bao giờ c̣n gặp
lại trên cơi trần. Và tôi cũng đă đưa
tiễn rất nhiều người về nơi an
nghĩ vĩnh viễn. Mỗi khi nh́n từng nắm
đất nơi tay của người ở lại
rơi xuống huyệt, tôi tự nói với ḿnh: “Cát
bụi vùi chôn cát bụi! Cát bụi phải trở về
cát bụi! Tạm biệt, hẹn ngày gặp lại
nơi Nhà Cha”.
Thời tuổi trẻ, tôi có
nhiều ước vọng, tôi dự định, tính toán
đủ thứ, tôi quyết tâm biến những
ước mơ thành hiện thực để so đo
với người và hơn thua với đời.
Nhưng nhờ ḷng nhân hậu Chúa yêu thương soi
dẫn. Cứ mỗi lần đưa tiễn một
người ra đi là vài giây phút tôi trầm lặng cho
Lời Chúa đánh động tâm hồn. Dần dần tôi
nghiệm ra rằng: “Dù sống trong danh vọng con
người cũ