HỌC ĂN, HỌC NÓI, HỌC GÓI, HỌC MỞ, VÀ HỌC PHÚC ÂM

Có người nói: Ăn thì làm gì phải học; con nít mới sinh ra đã biết ăn rồi. Vậy mà ăn không điều độ thì có thể trúng thực hoặc bạ cái gì cũng ăn, ăn những cái không hạp với dạ dầy, tì vị của mình thì cũng dễ trúng độc lắm chứ phải chơi sao.

 

Học nói thì chắc chắn phải học rồi. Còn nhỏ thì thỏ thẻ với bố mẹ, nói chuyện với anh em trong nhà,sao cũng được. Lớn lên nói chuyện với người ngoài. Nói năng cho rành rọt, cho đàng hoàng tử tế mới là người lớn. Không phải muốn nói gì thì nói đâu. Không biết cư xử thì dù có uốn lưỡi 7 lần, nói ra cũng ngang ngạnh khó nghe .

               Học ăn học nói , Học gói học mở .

               Một cái học đi vào bên trong, một cái học để đi ra ngoài .

               Một cái học để trau giồi, tu luyện. Một cái học để đối xử với người chung quanh .

               Ðó là Ðạo đức, là cách sống ở đời của người Việt nam. Cách sống đó hài hòa: có trong có ngoài, có trước có sau, có trên có dưới, có tình có lý, không cố chấp không quá khích, không được cá quên nơm, có trăng quên đèn. Cái học của người Việt là học để làm người có nhân có nghĩa, có thủy có chung.

              

Mấy anh chị thanh niên chắc lại than khổ rồi: xưa quá xá mà vẫn còn nhắc hoài! Ðúng, cái nào lỗi thời thì bỏ đi, cái nào đúng thì giữ lấy. Phong tục, cách sống thay đổi tiến bộ từng ngày nhưng Văn hóa thì trường tồn. Thí dụ: Tam cương: liên hệ Quân-Thần, Phụ-Tử, Phu-Phụ hồi xưa quá khắt khe, có thể bỏ đi; nhưng Ngũ thường: Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín thì không thể bỏ được. Tam tòng: Tại gia tòng Phụ, xuất giá tòng Phu, Phu tử tòng Tử thì quá lỗi thời, bỏ đi; nhưng Tứ đức: Công-Dung-Ngôn-Hạnh thì vẫn có giá trị để các bà các cô hãnh diện mà giữ lại.

 

Khi đất đai vườn tược đã được vun xới, chăm bón rồi, chúng ta mang Hạt giống Phúc âm? cấy vào thì ắt sẽ sinh hoa trái tốt tươi. Phúc âm không phải là Sách học làm người, Phúc âm là Sách học làm người-có-đạo, sách dạy cho mình biết Chúa, yêu Chúa và sống có Chúa trong cuộc đời. Phúc âm có được gieo trồng vào đất tốt mới sinh được hoa trái tốt. Người học Phúc âm phải là người tốt hay ít ra cũng phải là người có thành tâm thiện chí.

 

Rồi nói đến kết quả của việc học Phúc âm: Nếu sau một thời gian học Phúc âm mà không thấy mình thay đổi tích cực, mà vẫn thấy người ta ghét mình và mình ghét người ta thì phải đặt lại vấn đề: một là mình học sai, hai là mình áp dụng sai chứ đừng đổ tội cho người ta chống phá mình, đừng đổ tội cho Chúa mang thử? thách đến cho mình. Lấy gia đình làm thí dụ: Tôi đi học Phúc âm về nhà thì tôi sẽ cảm thấy an bình, yêu vợ yêu con hơn; bằng cách tự sửa đổi mình, tôi sẽ thuyết phục được vợ con sống đạo đức hơn và cả nhà cùng noi gương Thánh gia sống đẹp đời đẹp đạo... Chứ đi học Phúc âm về mà vợ chồng vẫn cắn đắn nhau thì đi học làm gì?

              

Có một cách học Phúc âm không bao giờ sợ sai là:

               1/ Học, hiểu Phúc âm như Hội thánh hiểu và

               2/ Sống Phúc âm với lòng khiêm nhường, tinh thần hiếu hòa như thánh Phanxicô.

Học Phúc âm với Giáo hội thì không sợ sai lầm. Sống Phúc âm với thánh Phanxicô thì thuyết phục được mọi người vì thánh Phanxicô sống Phúc âm một cách nguyên tuyền trọn vẹn, không thêm không bớt, không cắt nghĩa theo ý riêng mình, không đi chinh phục người khác mà chỉ cảm hóa và thuyết phục. Câu chuyện Thánh Phanxicô giảng đạo cho Quốc vương Ai cập nói lên điều đó.

              

Học Phúc âm là học cách sống, cách cư xử của Chúa Giêsu; nói như thánh Phanxicô là học để giống Chúa Kitô để nên như một Kitô khác.

              

Học Phúc âm không phải học thuộc lòng để nói thì hay mà làm thì dở ẹc, để lúc nào cũng mang Phúc âm ra tranh biện với người khác. Có người nói; " Có lẽ chẳng cần phải học Phúc âm nữa vì ai cũng đã thuộc lòng rồi. Nhưng học là học cách áp dụng Phúc âm vào đời?sống". Vâng, đúng đấy chứ.

              

Người Việt mình tuy có nhiều mặt yếu kém thua người nhưng văn hóa Việt rất đẹp, rất nhân bản, thủy chung và đầy ắp tình người.

 

Nếu chúng ta sống Phúc âm một cách nhẹ nhàng, hiền lành, tế nhị, trong tinh thần khiêm nhường, đơn sơ của thánh Phanxicô và trong lòng Giáo hội, cùng với Giáo hội thì..."Nước Trời đã gần đến" rồi.

 

Nguyễn Ðình Nam, pstt Montréal

 

THÁNH LỄ ÐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH 2002

Với sự khuyến khích của Cha Trợ úy Aimé Ðỗ văn Thông, và sự dìu dắt của anh Phục vụ Nguyễn Ðình Nam, chúng tôi bắt đầu năm mới bằng một chuyến xuất du đi chúc Tết Ðức Hồng Y Tổng Giám mục Giáo phận Montréal.

              

Chúng tôi xin phép Ðức Hồng Y Jean Claude Turcotte để được cùng dâng Thánh lễ Ðầu năm với Ngài với tâm tình tạ ơn Thiên Chúa Ba Ngôi và Ðức Mẹ Maria. Sau đó, chúng tôi cám ơn Ðức Hồng Y về việc Ngài đã chính thức công nhận Dòng Phan Sinh Tại Thế Việt Nam, Huynh đệ đoàn Ysave Hungarie hồi Mùa hè vừa qua.

              

Anh chị em PSTT chúng tôi cùng hẹn nhau ở Métro Bonaventure vào khoảng 9 giờ 30 sáng mặc dù là thời tiết mùa đông lạnh ở -10 độ C. Trên mặt đường đóng băng đá, chúng tôi lần lượt đến nơi hẹn. Có cả thảy 74 anh chị em. Trên đường dốc thoai thoải, chúng tôi lần từng bước dọ dẫm, sợ ngã té. Ðến Nhà thờ Chính tòa Marie Reine du Monde đúng giờ hành lễ là 11 giờ. Nhà thờ đã dành riêng cho chúng tôi những hàng ghế đầu tiên. Có rất đông giáo dân người tây tham dự. Và rất may mắn có Cha Trợ úy của Dòng chúng tôi cùng đồng tế với Ðức Hồng Y, hai Ðức Giám mục Phụ tá và ba Ðức ông.

              

Lúc rước lễ, ACE Phan sinh chúng tôi hát bài "Kinh Hòa bình" của Cha Thánh Phanxicô. Trước khi hát, có người đại diện lên giới thiệu nội dung bài hát bằng tiếng Pháp cho cả cộng đoàn hiểu ý nghĩa bài hát.

              

Sau khi rước lễ, Ðức Hồng Y dành phần tiếp tân cho Dòng PSTT lối 30 phút. Dòng chúng tôi lần lượt mỗi người chúc thọ đầu năm và nói lên cảm tưởng của mình với Ðức Hồng Y.

Ðức Hồng Y đã ban cho ACE chúng tôi món quà đầu năm là ngài đã ban phép lành trên những chiếc khăn len quàng cổ màu nâu Phan sinh. Và sau đó, buổi lễ kết thúc rất tốt đẹp.

              

ACE chúng tôi rời khỏi Thánh đường và ra về trong niềm hân hoan của ngày đầu năm mới. Trên đường ra métro, mọi người đều vui vẻ chỉ trỏ vào nhau vì là ai ai cũng có chiếc khăn quàng cổ mới được chúc lành trên người. Chắc chắn trong lòng mỗi người tự nhủ với chính mình là từ đây phải có một lối sống khác hơn, cố gắng vươn lên, từ bỏ mọi vướng mắc, và noi gương thánh Phanxicô sống ngày một tốt đẹp hơn.

              

Tôi xin phép ghi lại một câu ngắn trong Luật Dòng để chúng ta cùng ôn lại điều tâm niệm: "Anh chị em Phan sinh hãy chăm lo thường xuyên đọc Phúc âm; đi từ Phúc âm đến đời sống,và từ đời sống đến Phúc âm" (Luật? chương II điều 4 .)

                                                          ?

Nguyễn văn Minh, pstt. hđđ. Ysave.